Thức giấc đã thấy anh nằm bên cạnh, tôi lẳng lặng bước xuống giường vệ sinh cá nhân rồi lấy áo ấm khoác vào định ra ngoài mua ít đồ của con gái. Vừa mở mắt ra thấy tôi di ra ngoài Nhật Nam hốt hoảng, chắc sợ tôi giận chuyện hôm qua nên bỏ đi đây mà.
-Em đi đâu thế người yêu?
Ai bảo hôm qua anh làm tôi thảm hại như thế nên phải hành hạ anh lại cho bõ ghét mới được., cái tội lúc nào cũng thế, nóng nảy vội vàng, chưa biết thực hư ra sao đã nhảy dựng lên làm rối tung mọi chuyện.
Tôi giả vờ làm mặt lạnh không trả lời câu hỏi của anh làm anh càng sợ hơn nữa, anh kéo tay tôi ngồi lên giường.
-Chuyện lúc tối là anh sai rồi, em đừng giận có được không?
-Nếu đặt vị trí anh là em lúc đó, liệu anh có thể không giận không?
Tôi nói y như thật nên anh không chút nghi ngờ.
-Anh sai rồi, sau này sẽ không bao giờ có chuyện như thế này nữa đâu.
Vẻ mặt đau khổ của anh làm tôi thương kinh khủng, nhưng không lẽ bỏ cuộc giữa chừng thì kỳ lắm, nên phải ráng diễn cho xong vở kịch.
-Mọi chuyện đã muộn rồi, dù gì cũng cảm ơn anh đã chăm sóc cho em tối qua, nếu không có anh chắc bây giờ em đã chết ngoài đường rồi.
Nói xong tôi vờ đứng lên bỏ đi, anh vội bước đến ôm chặt tôi từ đằng sau, giọng nói rất thành khẩn.
-Đừng đi, là do anh ngu ngốc nên mới nói ra những lời ngu xuẩn đó, nếu em bỏ mặc anh cũng sẽ không sống nổi, Gia Ân, em tha thứ cho anh nhé.
-Ừm.
Nhật Nam như không tin vào mắt mình, lúc nãy còn đòi bỏ đi này nọ ghê lắm vậy mà mới vừa xin lỗi một cái là gật đầu đồng ý ngay lập tức, không ngạc nhiên mới là lạ. Tôi quay người lại mỉm cười nhìn anh.
-Em biết người yêu em ngốc nhất mà, nên em không nỡ bỏ anh mà đi đâu.
-Ơ…
Nhìn cái mặt ngu ngơ của anh tôi bật cười, chọc anh như vậy cũng đủ rồi, lỡ anh khóc thiệt là tiêu.
-Nãy giờ em chỉ đùa thôi, chứ có giận hờn gì đâu.
Nghe tôi nói gương mặt anh giãn ra ngay lập tức, anh bẹo má tôi thật mạnh làm tôi la inh ỏi.
-Dám lừa anh hả? Em không muốn sống nữa đúng không?
-Ai biểu anh ăn hiếp em chi, anh có biết em đã cô đơn như thế nào khi anh hứa rồi lại không về không? Anh có biết em buồn như thế nào khi bị anh hiểu lầm không? Anh có biết em khóc nhiều đến mức nào khi đi ra khỏi nhà không? Anh có biết em sợ như thế nào khi phải nằm chơi vơi một mình nơi góc đường không? Anh có biết….
-Anh biết, anh sai rồi.
Nhìn những giọt nước mắt rơi lã chã trên mặt, Nhật Nam vội ôm tôi vào lòng, ánh mắt chất chứa đầy yêu thương và hối hận.
Tôi biết bất kỳ người đàn ông nào rơi vào hoàn cảnh đó cũng sẽ hành động như vậy thôi, điều này càng chứng tở anh yêu tôi như thế nào.
-Người yêu ơi em đói.
Không muốn anh buồn về việc lúc tối nữa, tôi đánh trống lãng sang chuyện khác, anh mỉm cười bế tôi lên giường.
-Ở đây chờ anh đi mua thức ăn về cho em nhé.
Anh đi nhanh dã man, mới ra khỏi nhà xíu đã về liền. Thấy tôi nằm trên giường anh vội đỡ dậy, giọng nói rất dịu dàng.
-Ăn chút gì rồi uống thuốc nè người yêu.
Lâu lâu mới có cơ hội hành hạ anh nên phải tận dụng mới được, tôi nhõng nhẽo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!