Chương 1: Ngôn bá khí

"Nếu cho mày một cơ hội, chọn giữa ăn pizza và KFC thì mày sẽ chọn cái nào?" Ôn Ngữ Đường tay cầm di động, ánh mắt đầy mong ngóng hướng về Trình Y Nhiên.

Nhưng nhìn vào mắt Trình Y Nhiên chỉ biểu lộ hai chữ — tham ăn.

Trình Y Nhiên mỉm cười đáp, "Tao chọn ăn –—— mì trứng cà chua."

"Không có lựa chọn này."

Trình Y Nhiên lấy điện thoại của Ôn Ngữ Đường để sang một bên, dựng thẳng ngón trỏ tay phải lên nói: "Mày chỉ có một lựa chọn, là ăn hay không ăn."

Ánh mắt thật dịu dàng… dịu dàng như dao vậy!

Vì thế, dưới chiếc dao dịu dàng ấy, Ôn Ngữ Đường chỉ còn nước khuất phục.

Cô ấy nhận lấy bát mì trứng cà chua từ tay Trình Y Nhiên một cách đáng thương, ừm, rất nhiều trứng, cà chua cũng rất thơm… Chầm chậm nhắm hai mắt lại cắn một cái… ahuhu….

Chịu đựng sự tan nát cõi lòng ăn hết bát mì, Ôn Ngữ Đường phiền muộn nhìn sang chiếc điện thoại.

Trên màn hình vẫn đang để hình pizza kìa!

"Có ai làm gì mày đâu." Trình Y Nhiên thở dài, ăn bát mì trứng cà chua trước mặt.

"Nhưng mà cũng không thể ngày ngày đều ăn món này chứ?"

"Chẳng lẽ mày không thấy là ăn nó rất ngon à?"

Ôn Ngữ Đường lắc đầu, "Ngại quá, tao là động vật ăn thịt."

Động vật ăn thịt… Có mà động vật ăn tạp ấy. Cô không nhịn được hỏi, "Mày có cái gì là không ăn được không?"

"Có." Ôn Ngữ Đường thẳng thắn nói, "Mì trứng cà chua!"

Đã ăn ba ngày rồi, sắp ói đến nơi rồi!

Trình Y Nhiên gật đầu, lập tức hạ quyết định: "Được, ngày mai lại ăn món này đi."

"A hú~" Người nào đó biến thân rồi.

Đến tối, Trình Y Nhiên chuẩn bị đi siêu thị mua thức ăn, tuy rằng nói là ăn mì cà chua trứng, nhưng mà cô cũng không nhẫn tâm để Ôn Ngữ Đường phải ăn nó mãi. Đã ăn được ba ngày, nếu mà cứ tiếp tục như vậy thì có lẽ bạn cô sẽ thật sự phát điên.

Trước khi rời khỏi nhà, Ôn Ngữ Đường còn dặn dò: "Vẫn như cũ, lần cuối cùng, thật sự là lần cuối cùng."

Ờm, thực ra tao cũng chẳng muốn ăn đâu…

Lúc đóng cửa lại, định đi thang máy thì vừa vặn nhà đối diện cũng đi ra ngoài. Trình Y Nhiên đứng sang một bên chờ thang máy, bỗng nhiên phát hiện bên cạnh có thêm một người.

Đúng lúc thang máy đến, cô bước vào, người kia cũng theo sau đi vào.

Cô nhấn tầng 1, sau đó quay sang chỗ khác hỏi người kia: "Ngài đi tầng mấy?"

Đối phương nghe thấy thế thì nhíu mày, nói thầm: "Tôi già lắm sao?", sau đó quay đầu nhìn cô.

Đôi mắt của người này rất đẹp, đây là ấn tượng đầu tiên của Trình Y Nhiên về người đi cùng mình. Cho dù là một mình vẽ ra cũng cực kì đẹp, đôi bờ mi dày, mắt lại sâu, làm người mẫu sẽ rất tốt.

"Tôi già lắm sao?" Lần này, người kia đã tăng âm lượng hỏi lại cô.

Không già… Trình Y Nhiên kéo kéo khóe miệng, tôi không phải cố ý đâu.

"Nói đi, em cảm thấy tôi già lắm sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!