Chương 26: Tiểu manh thê của nguyên soái đế quốc (11)

Chuyển ngữ: Cực Phẩm

Đối với người ba vợ dùng con trai để đổi lấy hưng thịnh gia tộc này thì đương nhiên nguyên soái đế quốc không hề có chút sợ hãi, trực tiếp xoay tay nắm mở rộng cửa.

Nhà ở cao cấp, mỗi khi có khách bước vào thang máy thì phải đợi đến khi chủ nhà xác nhận thì mới có thể bước vào để đến tầng cần tới.

Tiêu Tê tung chăn ra chạy đến, camera cho thấy ba cậu đã bước vào thang máy, vội vàng nắm tay ông xã nói: "Lát nữa khi ba đến đây thì đừng nói đến chuyện em có thai.

"Tại sao?" Trương Thần Phi không hiểu.

Omega có thai là chuyện đáng ăn mừng cỡ nào, nên để cả thế giới ai cũng biết. Có khi nào Tiêu Tê lo lắng khi ba cậu biết thì sẽ lấy đứa nhỏ này uy hiếp mình không? Ngẫm lại cũng không phải không có khả năng, lấy trình độ tham lam của lão nhân kia, nói không chừng sẽ giam con trai đang mang thai lại rồi lấy đó bắt nguyên soái đế quốc dùng quân đội để đổi.

Tiêu Tê không biết não Trương Đại Điểu đã vòng vo quẹo mấy khúc, vắt óc tìm lý do rồi gõ trí não: "Anne, có lý do gì có thể khiến ông xã không cho người khác biết vợ mình có thai hay không?"

Anne kháo phổ nhanh chóng tìm: "Có thể dùng lý do mê tín phong kiến này, lúc có thai mà chưa đủ ba tháng thì không thể nói."

Thông minh!

"Khụ khụ, trước khi thai nhi chưa đủ ba tháng thì không nói được, nói ra sẽ khó giữ." Tiêu Tê cứng nhắc nhớ tới mấy từ trên trí não.

Trương Thần Phi kinh ngạc một chút: "Em xem ba là người ngoài à?"

"Hả, chuyện này…" Sao người này lại lộn trọng điểm thế này, giờ nói sao đây?

Không đợi Tiêu Tê nghĩ được lý do, Trương Đại Điểu bên kia lại vui vẻ ngoài dự đoán: "Không sai, ông ta bắt em đến đổi tài nguyên thì không phải là một người ba tốt, ông ta là người ngoài!"

Tiêu Tê: "…"

Thì ra lần này không phải là thiếu nợ mà là đổi tài nguyên đến để cứu Tiêu gia à? Câu này nếu mà bị ba nghe được thì không bằng cứ nói có thai đi.

Nhưng mà vẫn không kịp nói tiếp, thang máy đã đưa ba Tiêu đến trước cửa nhà.

Nghe nói con trai đã một tuần không đi làm cũng không ra ngoài chơi, Tiêu Tá Nhân đến để xem có chuyện gì không. Vốn ông nghĩ cũng không có chuyện gì lớn, con trai lớn như thế tự biết mình làm gì, nhưng ông không chịu nổi mẹ Tiêu giục đi thăm con.

Lúc mẹ Tiêu đi quay phim ở nước ngoài biết chuyện này thì khăng khăng cho rằng con trai bị bệnh, mắng cho ba Tiêu một trận để ông nhanh đi thăm con.

Thang máy được thiết kế cho riêng từng nhà, được sắp đặt là sẽ tự mở cửa. Trương Thần Phi ôm tiểu kiều thê yếu ớt, lại đặt người lên ghế lần nữa, đắp chăn kín: "Em đừng chạy lung tung, cần gì thì nói để tôi lấy cho em."

Tiêu lão tiên sinh vừa vào cửa thì thấy được một màn như thế, con trai nhìn mặt không khoẻ lắm yếu ớt đắp chăn nằm trên ghế sô pha, còn con rể thì cẩn thận đắp chăn cho con mình như chăm sóc bệnh nhân bị bệnh nặng. Từ lúc ông bước vào cửa thì Trương Thần Phi không hề bắt chuyện một câu nào cả, còn lo lắng cầm nước trái cây đưa đến cho Tiêu Tê.

Đúng là bị bệnh thật.

Tiểu tử thối thật không có lễ phép.

Nhưng đối với Viêm Viêm nhà mình thì rất tốt.

Nội tâm ba vợ có chút phức tạp, cuối cùng thì ho khan một tiếng: "Ừm khụ!"

"Ba, sao ba lại đến đây?" Tiêu Tê nhận ly thuỷ tinh trong tay ông xã, nhấp một ngụm nước trái cây.

"Con có sao không, sao sắc mặt lại kém như thế?" Tiêu Tá Nhân bước đến, ngồi trên chiếc ghế sô pha đơn. Mắt nhìn con trai nói nhưng cũng hỏi Trương Thần Phi, con trai mình không hiểu chuyện thì thôi đi, nhưng tên tiểu tử này không biết gọi điện nói một tiếng sao?

"Người Viêm Viêm khó chịu, ba đừng doạ em ấy." Trương Đại Điểu có chút không vui, ngồi xuống bên cạnh Tiêu Tê, chắn giữa ba vợ và tiểu thê tử.

"…" Tiêu lão tiên sinh cẩn thận nhìn con trai mình một chút, xác nhận đã thành niên mà còn kết hôn, cũng không phải là em bé còn nằm trong tã lót.

Tiêu Tê bị khuất sau lưng ông xã nhà mình đau trứng nhếch miệng, xoa mặt nghiêng người lộ mặt ra: "Làm việc liên tục hơi mệt chút, Thần Phi bắt con ở nhà nghỉ ngơi nên con cũng thuận theo đó lấy ngày nghỉ luôn."

Nghe nói như thế, sắc mặt Tiêu Tá Nhân mới tốt lên: "Ba biết rồi, nếu có Thần Thần chăm sóc con thì sẽ không có chuyện gì. Chỉ là do mẹ thương con nên suy nghĩ nhiều chút, đi thay đồ đi, lát nữa gọi video cho mẹ để cho bà ấy yên tâm." Như thế thì ba con mới có thể báo cáo kết quả nhiệm vụ được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!