Chương 75: Kiên định

Vậy nên ta càng phải ngăn chúng lại!

Nghĩ đoạn, ông ta liền chộp lấy tay Huy ngăn cậu đánh vào ngực mình, nhưng tuyệt đối không làm hại cậu mà chỉ đợi cậu ngưng lại, rồi thả tay ra…

"Thôi được rồi… Ta sai… Mọi thứ đều do ta gây nên. Ta biết tội lỗi của ta dù có đắm mình xuống sông Hoàng Hà cũng không thể rửa sạch được." Dứt lời ông ta liền phất tay, ngăn đám vệ sĩ khi nãy bị đánh bò lăn có cơ hội đàn áp cậu, nuốt một ngụm nước bọt rồi nhìn sâu vào ánh hổ phách rực lửa giận trong mắt cậu. "Vậy nên bây giờ... Chúng ta kết thúc tất cả ngay tại đây, có được không con?"

Huy nghi ngờ nhìn ông ta, rồi đột nhiên mắt lóe lên một tia sát khí, tay nổi gân siết lấy cổ Trần Vũ Khánh: "Ông đừng có hòng mà gạt tôi, loại như ông, đời nào chịu dừng lại chứ? Ông có biết là vì ông mà Vi, An bị hành hạ sắp chết và một người bạn của tôi phải bỏ mạng không hả?"

"Thôi nào thôi nào, đó là tai nạn.., Là tai nạn thôi mà, đâu phải ta... muốn vậy.. haa.." Ông ta khó nhọc nói trong khi nhìn chăm chăm vào Huy, tay vỗ nhẹ lên tay cậu.

Cậu do dự nhìn ông ta một lúc, rồi cũng thả tay ra. Ông lập tức ôm lấy cổ thở dốc ngay khi được thả ra, khẽ loạng choạng một lúc rồi ngã phịch xuống ghế, vội vã lôi một lọ thuốc trong túi áo ra, lấy một viên bỏ vào miệng nuốt xuống để bình ổn lại hơi thở.

Huy cứ thế mà nhìn ông ta với ánh mắt phức tạp.

Sau khi ổn định lại hơi thở, ông ta mới xoa nhẹ viên đá ruby trên cái nhẫn, liếc ngang qua nụ cười điên dại của An mà hướng cậu nói:

"Tuy ta đã làm rất nhiều chuyện sai trái, nhưng hôm nay ta nhất định phải ngăn cản con và An đến với nhau bằng mọi giá, đó không còn đơn giản vì con bé là một đứa tầm thường, mà là vì nó là con của ta. Cả hai đứa đều là con của ta, ta không muốn đứa cháu đích tôn của mình là QUÁI THAI! rồi người ngoài nhìn vào sẽ thế nào đây? Thanh danh của ta, tài sản của ta rồi sẽ đi về đâu đây? Chủ tịch tập đoàn SPO có một đứa cháu quái thai?

Con trai và đứa con hoang của chủ tịch tập đoàn lớn nhất nhì Việt Nam loạn luân với nhau?" Nói đến đây, ánh mắt của ông lóe lên một tia tức giận. "Không, ta không chấp nhận điều đó!"

Nghe đến hai chữ "thanh danh, tài sản", An lập tức bừng tỉnh khỏi cơn đau, mặc cho máu đang lăn trên trán mà hét lên:

"Cuối cùng ông cũng chỉ vì bản thân ông mà thôi!"

Nói xong không đợi ông ta trả lời, cô đã chống tay lên bàn, loạng choạng đứng dậy bỏ đi… Cô không muốn… Không muốn ở với người đàn ông này thêm một khắc nào nữa… Cô chỉ muốn… Chỉ muốn biến mất thôi… Biến mất khỏi thế gian này...

Nhưng sức lực hiện tại của cô nào cho phép cô làm điều ngu ngốc đó? Bởi vì dòng máu đang lăn trên trán đã rút cạn sức lực của cô…. Khiến cảnh vật xung quanh trước mắt cô cứ nhòe dần, nhòe dần rồi hóa thành một màu đen thăm thẳm trước khi ngã gục...

Và được vòng tay ấm áp của ai đó đỡ lấy…

Người đó ôm cô vào lòng… Sau đó nhấc bổng cô lên trong ánh mắt độc địa của gã đàn ông kia, đặt cô nằm gọn trong vòng tay của mình rồi mang cô ra khỏi nơi đó mặc cho tiếng réo gọi khản đặc của ông ta, thậm chí còn không thèm nhìn ông ta đến một lần!

Mà nếu có… Cũng chỉ là cái nhìn khinh khi của một người bị ông ta bóp nát mọi thứ trong tay mình mà thôi…

Nhất định cả đời này cậu sẽ không bao giờ tha thứ cho ông ta!

Tiền tài danh lợi gì đó, ông cứ giữ đó mà xài một mình đi! Tôi không cần!

Không cần biết…

Bây giờ cậu không cần biết cái gì là anh em, cái gì là luân thường đạo lý nữa… Cậu chỉ biết đang cuộn người trong lòng mình là sư tử Hà Đông ngốc của mình mà thôi. Cậu sẽ không… Sẽ không vì gã đó mà đánh mất người con gái mình yêu một lần nào nữa!

Cũng sẽ không bao giờ quay về căn nhà ghê tởm đó nữa!

Cậu không có lý do gì để phải rời xa người con gái mình yêu chỉ vì tội lỗi năm xưa của ông ta!

Bây giờ cậu sống cũng chỉ là để bảo vệ cô và yêu cô bằng tất cả những gì mình có mà thôi!

Cậu sẽ không bao giờ buông tay cô theo ý của ông ta!

Hah, cái gì mà anh em quan hệ với nhau sẽ sinh ra quái thai? Cái gì mà phá hỏng thanh danh lợi lộc của ông? Dối trá! Tất cả là dối trá thôi! Tôi không tin! Mà dù có thật như vậy đi nữa thì tôi thà là người đi xuống địa ngục! Tội lỗi đó một mình tôi gánh!

Ông không cần phải lo đâu lão khốn!

Siết chặt An trong tay, cậu nguyện bất chấp mọi thứ để yêu cô… Nguyện vì cô chịu đựng tất cả, chỉ cần cô không biến mất khỏi vòng tay cậu… Chỉ cần thế thôi… Những thứ còn lại… Cậu không quan tâm nữa.

Tôi vốn dĩ là một kẻ không quan tâm đến bất kì ai. Vậy hãy để tôi là một kẻ bất cần như vậy đến phút cuối đi…

Để tôi quan tâm em là đủ… An ngốc của tôi...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!