Chương 74: Đối mặt

Mắt An lập tức mở to, gì chứ? Cái lão già độc ác đó đến đây làm gì? Ông ta gây ra biết bao nhiêu chuyện như vậy… Còn chưa thấy hài lòng sao? …

Chuỗi suy nghĩ đã hiện ra khi hình ảnh máu me như một thiên thần gãy cánh của Vi bủa vây tâm trí cô, một cảm giác hoang mang xen lẫn căm phẫn cũng từ đó mà dấy lên, cứ thế chiếm trọng lấy lồng ngực cô.

Lòng hoang mang là vậy, nhưng cô vẫn điềm tĩnh đáp lời cậu sau vài giây trầm mặc:

"Em không nghĩ là ông ta lo cho Vi, bởi vì phòng bệnh của cậu ấy đâu phải hướng đó."

"Hừm… Đó là hướng đến phòng xét nghiệm ADN, ông ta đến đó làm gì?"

- Cậu nhíu chặt mày đáp, mắt vẫn nhìn chăm chú theo hướng đi của Trần Vũ Khánh, trong lòng hiện lên rất nhiều khúc mắc xen lẫn sự hoang mang tột độ…

"Lại là đích thân đến, chuyện này chắc chắn rất quan trọng với ông ta."

"..."

- Cậu im lặng không đáp lời cô, bởi vì hiện tại trong lòng cậu cảm thấy cực kỳ khó chịu. Ông ta xét nghiệm ADN để làm gì? Sau tất cả những chuyện mà ông ta đã gây ra trước đây, ông ta vẫn không chịu buông tha cho mình và An sao? Rốt cuộc ông định mưu tính gì nữa đây hả Trần Vũ Khánh?

Nghĩ đoạn, cậu đã không thể chịu được nữa mà sải bước nhanh về phía khu xét nghiệm ADN, nhưng mới vừa bước được vài đước thì tay cậu đã bị An nắm lại, siết chặt lấy.

Cậu khó hiểu quay lại nhìn cô:

"Em…"

"Anh đến đó thì được gì? Đối mặt nói chuyện mới ông ta thì được gì? Chúng ta có biết ông ta định làm gì không? Bây giờ tốt hơn hết vẫn là chờ đợi động tĩnh từ ông ta!"

- Cô tức giận ngắt ngang lời cậu.

Đôi mắt màu hổ phách sáng rực như hổ dữ của cậu bỗng ánh lên một tia thâm trầm, như thể muốn xoáy sâu vào đôi đồng tử trong veo màu nâu sẫm của cô. Nhưng cô không hề né tránh ánh mắt đó, vẫn cứ dùng ánh mắt vừa kiên định vừa có chút như van nài nhìn sâu vào đáy mắt cậu, lòng ôm ấp hi vọng rằng cậu sẽ ngưng ngay cái hành động ngu ngốc đó lại.

Thời gian cũng vì vậy mà như lắng đọng…. Trong sự căng thẳng tột cùng của đôi tình nhân kia.

Cậu cứ thế nhìn cô một lúc lâu trong khi gạt bỏ cả ánh trăng tàn sang một bên, sau đó mới cất giọng trầm đục:

"Anh sẽ ngăn ông ta bằng mọi cách. Vậy nên, hãy để anh đi đi, có được không?"

- Giọng nói của cậu không hề có ý van nài hay mềm mỏng, mà chính là giọng nói của một người sẵn sàng đánh đổi mọi thứ để người mình yêu được an toàn, để gã đàn ông độc ác kia không thể làm hại cô.

Đủ rồi, quá đủ rồi… Những cơn đau mà ông ta đã gây nên cho em là quá đủ rồi! Bây giờ anh không muốn chỉ vì một phút do dự hôm nay, mà hôm sau sẽ mất em mãi mãi… Đừng ngăn cản anh nữa…

Nghe được giọng nói kiên quyết của cậu, đôi mày thanh tú của cô đã không chịu được mà nhíu lại, tay cũng bất giác siết lấy tay cậu chặt hơn… Không hiểu sao nhưng cô lại cảm thấy… Nếu bây giờ để cậu đi, thì mình nhất định sẽ mất cậu mãi mãi…

"Nhưng…"

Cảm nhận được sự lo lắng từ cái nhíu mày do dự của cô, cậu đột nhiên kéo cô ôm chặt vào lòng, len tay vào làn tóc mềm mà vuốt ve, miệng dịu dàng thốt ra một chữ:

"Ngoan."

Nói rồi không đợi cô trả lời, cậu đã thả tay cô ra mà chạy thật nhanh về phía khu xét nghiệm, nơi gã đàn ông tàn độc nhất thế gian đang mưu tính bên trong.

An vẫn chưa thoát khỏi mùi hương dễ chịu trên người cậu, chỉ ngây ngốc đứng đó nhìn người yêu của mình đang xa… Dần xa… Dần biến khỏi tầm mắt như đang chạy về một con đường đen tối mịt mờ…

Cô có cảm giác… Sự thật đã sắp được phơi bày…

Và cũng chính cảm giác đó khiến đôi chân vốn đang cứng đờ tại chỗ của cô vội vã chạy theo cậu, cùng cậu chạy vào con đường vốn mịt mờ đến mức không lối thoát…

***

"Thưa ông, kết quả xét nghiệm ADN cho thấy cô Trương Mỹ An quả thật là con gái ruột của ông."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!