Chương 73: Bệnh viện

Cùng lúc đó, tại bệnh viện.

Chàng trai với mái tóc xoăn màu nâu vàng ấm áp của ánh dương đang ngồi thẫn thờ ở bên giường, tay cậu nắm chặt bàn tay nhợt nhạt đến trắng bệch của cô gái tóc đen thuần dịu dàng bên cạnh. Đôi rèm mi khép chặt lại như thể đang chìm trong giấc ngủ êm đềm, nhưng một vài giọt mồ hôi lạnh vương trên trán cùng cái nhíu mày khe khẽ lại thể hiện cơn đau vô âm ẩn trong giấc ngủ tạm bợ đó, cô lặng lẽ nằm yên trên chiếc giường trải drap trắng toát, thân thể bé nhỏ lọt thỏm vào giữa không gian xộc mùi thuốc khử trùng gai mũi, đôi môi hồngcăng mọng tự nhiên giờ đã tái đi thấy rõ, tiếng kêu khô khốc của từng giọt nước biển nặng nề rơi xuống, theo đường dây trong suốt chạy thẳng vào cơ thể cô thông qua ống kim truyền ở cổ tay cứ liên tục vang lên giữa thinh không. Vi đã nằm như thế này được gần nửa ngày rồi, và trong suốt nửa ngày đó, Dương không hề rời khỏi giường dù chỉ một bước, cậu muốn ở bên cô, cậu muốn người đầu tiên cô thấy khi tỉnh lại chính là mình, chỉ như vậy thôi cũng có thể chứng minh được cậu yêu cô đến nhường nào…

Cậu vẫn ngồi lì ở đó, trong lòng thoáng lo lắng cho đứa em gái đi gặp anh trai đến giờ vẫn chưa đến nhưng ở đó đã có Robert, chắc chắn Vân sẽ không sao nên cậu đã bỏ mặc cảm giác nhói đau ở tim mà chăm chú lo lắng cho người con gái của mình, đôi tay cậu vẫn siết lấy, siết lấy tay cô chặt hơn, chặt hơn nữa và không hề có ý muốn buông ra..

Vi… Em mau tỉnh lại đi mà… Tâm trí cậu giờ đây chỉ lẩn quẩn câu nói đó, đôi mắt đẹp đẽ như đóng băng trên thân thể mong manh, yếu ớt tưởng chừng chạm nhẹ là có thể tan biến của cô. Rồi bỗng nhiên trong thâm tâm cậu cảm thấy một đợt lạnh lẽo kiêm mất mát chưa từng có, giống như là cậu sẽ mất đi Vi và Vi sẽ tan biến ngay bây giờ vậy! Điều đó khiến cậu sợ, sợ mình sẽ mất Vi!

Nó khiến cậu siết tay cô chặt hơn như thể muốn dung hòa bàn tay lạnh lẽo đó vào trong cơ thể ấm áp của mình ngay lập tức

- một nỗi đau không tên!

"Này, nhóc ra ngoài nghỉ ngơi tí đi, để bọn này trông con bé cho."

- Có lẽ vì toàn bộ tâm trí đã đặt cả lên người Vi nên cậu hoàn toàn không nhận ra có người vào, mãi đến khi người có vỗ vai cậu cùng giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên, cậu mới nhận ra đó là Huy.

Dương lập tức đứng phắt dậy mà lay mạnh cánh tay Huy:

"Bác sĩ nói gì với anh vậy? Mau nói cho tôi biết!"

"..."

- Huy im lặng, trong đáy mắt cậu thoáng hiện rõ tia do dự và hình ảnh đó đã in sâu vào trong võng mạc Dương, khiến cậu nhanh chóng chuyển từ lay tay đến xốc mạnh lấy cổ cáo Huy, mất bình tĩnh mà gào lên:

"Rốt cuộc em ấy bị cái quái gì vậy hả? Lúc trước Vi bị bắt cóc anh cũng đâu có cái thái độ đó! Nói! Nếu anh không nói thì tôi nhất định sẽ đánh chết anh!"

"Cậu thôi đi Dương!"

- An ở bên cạnh lập tức xông vào gỡ tay cậu khỏi người Huy đồng thời đứng chắn giữa hai người. Khi đã chắc chắn Dương không thể chạm vào người con trai ở sau lưng mình nữa, cô mới dùng ánh mắt kiên quyết nhìn chăm chăm vào cậu, tiếng nói vừa dứt khoát lại có phần mềm mỏng rơi khỏi môi cô: "Tâm trạng của anh ấy bây giờ cũng không khác gì cậu đâu, cậu bình tĩnh đi có được không?"

"Tôi bình tĩnh thế quái nào được khi mà ngay cả tên không quan tâm đến ai như anh ta cũng im như chết thế kia hả?"

- Dương nhíu chặt mày, tay siết lại thành nắm đấm như thể chỉ hận không thể lao đến tóm cổ Huy hỏi cho ra lẽ.

"... Cậu bình tĩnh đi đã…"

- An lí nhí nói, ngay cả cô cũng không biết nên trả lời thế nào mới phải, đành đáp một câu không đầu không đuôi trong khi mắt vẫn không dám nhìn thẳng vào cậu.

Dương nhìn chăm chăm vào cặp tình nhân đang đứng trước mắt mình một lúc lâu, sau đó mới hít một hơi thật sâu rồi buông ra câu nói bình tĩnh đến không ngờ:

"Rồi, hai người nói đi."

An vẫn dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn cậu như thể muốn hỏi: "Đã thật sự bình tĩnh chưa?"

Cậu nghiêm túc đối mắt cô ra vẻ đã thật sự bình tĩnh. Lúc này cả An, Huy lẫn Dương đều nghiêm túc nhìn nhau. Nhìn, nhìn và nhìn.

Bầu không khí thập phần căng thẳng…

Một giây…

Hai giây…

Ba giây…

An bỗng phá lên cười nắc nẻ như người bị động kinh khiến hai tên con trai nào đó đồng loạt ngây ngốc, mắt chữ A mồm chữ O chớp chớp mắt nhìn nhau rồi lại nhìn cô, hàng loạt dấu chấm hỏi màu hồng cánh sen thi nhau hiện lên bay tứ tán khắp không gian.

Không lẽ… Bệnh điên mãn tính của nhỏ này tái phát? Hay là nhỏ shock quá hóa khùng rồi? Cả hai đồng loạt nghĩ, dùng ánh mắt vừa ngây ngốc vừa quan ngại nhìn con điên đang cười tươi như bông bụp là An, chỉ hận không thể tống cô vào nhà thương điên ngay tức khắc.

Còn An sau khi cười một trận đã đời, cô mới lấy lại vẻ thùy mị vốn có mà vỗ vỗ vai Dương, nở nụ cười tươi rói trong khi thoải mái nói: "Xem bản mặt lo đến sốt vó của cậu kìa! Vi không sao đâu, bác sĩ nói cậu ấy chỉ vì thiếu ăn mất ngủ nên cơ thể suy kiệt tí thôi, chỉ cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày là khỏe ngay."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!