Cùng lúc đó, ở một nơi góc đường lạ mặt, cô gái của chúng ta vì mãi chìm đắm trong cơn đau cùng chuỗi ký ức nhạt nhòa nên đã không còn quan tâm đến xung quanh. Lúc cô bất ngờ nhận ra thì không gian xung quanh đã vô cùng lạ mặt, là một con hẻm u tối dơ bẩn. Vân đưa đôi mắt đã sưng húp vì khóc nhìn khung cảnh quái dị đó, chỉ bất giác nở nụ cười đắng chát…
Tay cũng vô sức siết chặt mảnh vải đỏ quấn quanh cổ tay… Lại cười điên dại như một kẻ điên. Không chịu nổi... thật sự không chịu nổi cái sự thật chết tiệt này mà… Cô phải làm sao? Phải làm sao để vượt qua nó đây?
Mà… Bây giờ cô cũng chẳng thể khóc nổi nữa, dòng người xung quanh cứ thưa dần… thưa dần khi bầu trời về khuya.
Cảm thấy đã mệt lả, cô bèn rũ rượi thả người xuống một góc tối, bên cạnh là ống tiêm trong vắt của những con nghiện để lại. Cô trầm ngâm nhìn cái ống tiêm đó một lúc lâu… Trong đầu liền nảy ra một ý nghĩ điên rồ, vội cầm lấy ống tiêm mà đâm mạnh vào tay mình trong khi nở nụ cười đắng ngắt… Cô gái của chúng ta… Đã hoàn toàn gục ngã!
Cảm giác nghiện ma túy… Sẽ như thế nào nhỉ? Có bớt đau không?
Ống tiêm cứ thế từ từ tiến sát mạch máu xanh nhạt ẩn dưới làn da trắng sứ của cô. Lý trí bây giờ đối với cô thật sự là một thứ quá xa vời…
Nhưng…
"Oắt con khốn kiếp! Mày đứng lại!"
- Bỗng từ đâu vang lên tiếng hét hỗn loạn của một đám người khiến tay cô sững lại giữa không trung, chỉ còn chưa đến một centimet nữa là ống tiêm dính ma túy kia sẽ đắm mình vào dòng máu đỏ sẫm nóng hổi đang rực chảy trong cơ thể cô, nhưng tiếng hét đó đã ngăn cô tự giết mình.
Rồi lúc cô chưa kịp hiểu ra chuyện gì, đã thấy từ xa có một đứa bé mặt mài lem luốc ôm khư khư một cái bánh mì nguội chạy vội qua, đôi chân hằn rõ những đường roi ngang dọc, gương mặt hốt hoảng tột độ. Ở phía sau cô bé cũng như nơi tiếng hét đó thoát ra là một đám người gồm sáu, bảy gã đàn ông mặt mày bặm trợn tên cầm roi mây, tên cầm xích sắt cùng gậy sắt hùng hổ đuổi theo cô bé, miệng liên tục la hét ỏm tỏi: "Oắt con khốn nạn! Mày đứng lại!"
Tên khác cũng nháo nhào chen vào: "Đừng để tao bắt được mày!"
"Tao sẽ đánh gãy chân mày! Mau đứng lại!"
"Đứng lại!"
Đám người bậm trợn đó vừa chạy vừa hét to còn đứa bé kia đã gần như kiệt sức , vấp phải hòn đá mà ngã lăn quay. Lũ người kia nhanh chóng túm được tóc cô bé mà giật ngược lên, để lộ gương mặt lem luốc dưới ánh trăng. Làn mi đen cong vút, đôi mắt to tròn thơ ngây nhưng lại lộ vẻ bi thương tột độ, không những vậy, cô còn thấy thoáng qua móng tay cái và ngón trỏ của cô bé chỉ còn là cục thịt đỏ hỏn do đã bị ai rút sạch nữa, mái tóc đen rối bù ôm gọn lấy gương mặt xinh xắn đó.
Con bé này… Lớn lên nhất định sẽ trở thành đại mỹ nhân!
Vân đánh giá sơ qua dung nhan của đứa bé rồi chợt phát hiện gã đàn ông kia định giơ gậy sắt đập vào đầu nó, cảm thấy tình hình cấp bách nên vội siết chặt ống tiêm trong tay mà lao về phía đó.
Lũ chết tiệt, bà đây đang đau chết mà lại dám ức hiếp trả em trước mặt bà! Chúng bay tới số rồi!
Gã đàn ông vừa giơ gậy sắt định đánh con nhóc ăn cắp vặt cho nó chết thì bỗng từ đâu nhảy ra một con nhỏ tóc vàng chặn gậy của mình, chẳng biết vì bất ngờ hay bị lực ở tay cô nghiến chặt mà cánh tay xù xì lông lá của gã run lên, gã lập tức nghiến răng quát:
"Mày… Mày là con nào?"
Vân cong môi cười nhạt
- nụ cười lạnh lẽo còn hơn cả băng tuyết mùa đông, xong lập tức thuận tay đâm mạnh ống tiêm vào tay đang túm chặt tóc đứa bé của gã, khiến gã la thé lên như một con heo bị thọc tiết, bỏ tóc con bé ra mà ôm cánh tay bị kim tiêm đâm chảy máu, giãy đành đạch trong khi cái miệng hôi hám liên tục phun ra mấy câu từ thô tục. Đứa bé kia vì đột nhiên được giải thoát nên cứ đứng trơ ra nhìn cô gái tóc vàng đứng chắn trước mặt mình, đôi tay lem luốc vẫn ôm ghì lấy cái bánh mì nguội ngắt.
"Gã khốn! Ngoan ngoãn làm con nghiện suốt đời đi!"
- Vân lại nhếch môi cười khoái trá khi gã đang ôm tay giãy đành đạch trên đất, nụ cười trên môi cô không còn là nụ cười ấm áp của ánh dương khi xưa, mà chính là nụ cười cay nghiệt của ác quỷ. Con người ta khi đau quá thì nhất định sẽ trở nên tàn độc, câu nói đó quả thật vô cùng đúng đắn! Nhất là với cô gái xinh đẹp của chúng ta…
Mấy gã còn lại nhìn nhau rồi lại không hẹn mà cùng nhau xắn tay áo lao vào đánh cô. Và cô liền hóa thành một con quái vật trong phút chốc, đôi tay nom yếu ớt nhanh chóng nổi gân mà hết thúc vào sườn tên này lại bẻ gãy tay tên kia, thân thủ vô cùng nhanh nhẹn khiến mấy gã đàn ông thô kệch kia dù có dùng lực mạnh cách mấy cũng không hể đánh trúng cô. Đúng vậy, cô đã chính thức biến cơn đau thấu xương của mình thành cơn giận dữ tột độ mà trút hết lên đám côn đồ ức hiếp trẻ con này...
Nhưng Vân nào ngờ… Phía sau bọn chúng còn có một tên khác nữa! Tên đó đến trễ nên cô nhất thời không kịp nhận ra sự hiện diện của hắn, cộng thêm những tên kia cứ ngoan cố bấu víu lấy chân cùng tay khiến cô không kịp trở tay và thế là lãnh trọn một cú gậy sắt mạnh từ đằng sau. Cô bất giác rên nhẹ một tiếng rồi khuỵu xuống ôm lấy vai, gắng gượng để bản thân không gục ngã…
Mấy gã đàn ông bị đánh bò lăn ra đất thấy cô thất thủ liền lồm cồm bò dậy, với lấy mấy sợi xích sắt nặng trịch cùng gậy sắt nằm ngổn ngang dưới đất lên, cùng nhau xúm vào hòng đánh cho con nhỏ xấc xược kia một trận nhừ tử.
"Chết tiệt!"
- Vân ôm lấy bên vai đau nhức kinh khủng như từng thớ thịt bị rã cả ra, thở dốc trong khi buông một câu chửi rủa, dùng đôi mắt rực cháy tia cương quyết không phục nhìn đám người đang dần bao vây lấy mình, gần như sắp ngã đến nơi.
Bọn chúng giờ mới thong dong nhìn từ trên xuống dưới thân thể cô, cái gã ban nãy nện gậy sắt lên vai cô liền cười khoái trá như tiếng sắt gỉ rồi cất giọng hèn hạ:
"Ê ê, nhìn kỹ con nhỏ này cũng đẹp quá bây! Mà chắc nó là người lai, là hàng hiếm ngàn năm có một đó! Hay là mình đánh ngất nó rồi cùng nhau chơi cho đã. Tụi mày thấy sao hả?" Nói rồi gã thúc nhẹ vào sườn gã bên cạnh, trùng hợp thế nào lại thúc trúng phần sườn khi nãy bị cô thúc mạnh vào sưng húp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!