Cô là ai? Bóng người cô độc đó là ai, là ai? Dưới ánh đèn phố hoa lệ kia là ai đang khóc? Giữa khối âm thanh lệch lạc đó là tiếng nấc của ai, của ai? Giọt máu đào đỏ rực liên tục nhỏ xuống đường đó phải chăng là tim cô đang khóc, là nó đangthét gào giận dữ, oán trách cô sao ly biệt quá vội, hay nó hận cô sao không cho nó có cơ hội được ở bên anh?
Ha ha, chẳng biết, chẳng biết nữa... Từ bỏ rồi… Hết rồi, chấm dứt rồi… Anh không phải là của em, chúng ta không yêu, không yêu nhau… Anh chỉ là một cơn gió vô tình, lưu lạc vào biển mây mông lung của em, mang cho em sự bình yên bất chợt rồi lại tiếp tục cuộc phiêu lãng của mình thôi đúng không? Chúng ta không yêu nhau, mọi thứ ta đã trải, từ lần đầu tiên em vùi vào lòng anh mà ngủ đến khi tay anh đan chặt vào tay em trong đêm giá buốt, tất cả chỉ là cảm xúc nhất thời thôi phải không anh?
À à đúng rồi, chúng ta là anh em, là ANH EM nên khi gặp nhau nhất định sẽ có những cảm xúc thân mật vốn có của người một nhà, máu trong tim em và anh là cùng một dòng, thế nên… Tất cả chỉ là huyễn cảnh mà con ngốc bị phản bội như em vẽ nên thôi phải không Hoàng Vũ Phong, cơn gió ấm của em?
Trong ánh đèn đường nhạt nhòa, ánh tóc nâu vàng mị hoặc của cô nổi bật hẳn trong biển người. Từng dòng từng dòng ký ức cứ dần tuôn theo giọt nước mắt của cô, nhấn chìm cô trong biển đau vô tận. Lòng rất muốn quay lại để ôm chặt lấy cậu, nói với cậu ba tiếng: "Em yêu anh." nhưng chân cứ gắng gượng bước từng bước nặng nề về phía màn đêm đen kịt… Tuyệt đối không thể quay trở về…
Muốn nhẹ nhàng xoa dịu vết thương hằn sâu trên má cậu… Nhưng đôi tay lạnh lẽo, tê rần từng hồi này không cho phép cô làm điều đó… Không cho phép…
một nơi nào đó của thành phố X, có một chàng trai vẫn thất thần ngồi bên đường, đôi mắt màu tím thẫm lạnh mở to thẫn thờ, gương mặt hằn rõ vết ngón tay đỏ ửng. Xung quanh cậu là một luồng khí lạnh đến bức người nhưng cậu không quan tâm đến điều đó. Cậu đau… Đau đến mức gương mặt trở nên cứng đờ.. vô cảm tột cùng… Ánh mắt ngập tràn đắng cay nhìn vô định.
Tay cậu nắm chặt vài sợi tóc nâu vàng của người, mân mê như đang nắm lấy một thứ gì đó trân quý nhất thế gian… Nơi bờ môi giá buốt vẫn còn đọng lại hơi ấm mê đắm của người…
Thật sự… Chúng ta… Không thể yêu nhau sao?
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, nhạc chuông là một bài oán than, tang thương đến mức khiến ai nghe qua cũng phải rơi lệ. Đôi tay cậu vẫn nắm lấy những sợi tóc, không hề động đậy.
Mãi đến lần gọi thứ hai mươi, cậu mới mệt mỏi ấn nút trả lời:
"..."
- Im lặng.
[Vũ Phong?]
- Bên kia vang lên giọng nói ấm áp, ôn tồn của một người đàn ông không thạo tiếng Việt.
"Ừ."
- Cậu nén cơn đau vào tim, lãnh cảm trả lời.
[Ta gọi mãi sao con không trả lời?"
- Trầm mặc một lúc, Robert lại nói bằng giọng lo âu: "Con gái ta có đang ở cạnh con không? Khi nãy có chuyện gì mà nó lại chạy nhanh như vậy?]
Cảm thấy lồng ngực lại co thắt, cậu hắng giọng rồi lạnh lùng trả lời:
"Tôi… Không tìm được cô ấy."
Người bên kia nhíu mày khó chịu:
[Thật là không tìm được sao? Nó đi đâu được nhỉ? Điện thoại cũng tắt máy, con giúp ta tìm nó được không? Ta không rõ đường phố ở đây.]
"... Ông tự đi mà tìm."
- Cậu lười nhác ném lại câu đó rồi tắt máy, chẳng thèm quan tâm kẻ kia nói thêm gì.
Vài giây sau, bài hát oán than lại vang lên từ điện thoại, cậu khó chịu cầm lấy nó ném ra đường, một chiếc xe tải chạy ngang qua, cán nát trong tích tắc. Cậu chỉ lạnh lùng nhìn chiếc điện thoại nát bét dưới bánh xe tải mà im lặng không nói gì.
Trái tim cứng cáp của một đứa con bị gia tộc bỏ rơi lại nhói đau từng hồi… Thật ra Robert đã liên lạc với cậu từ bốn năm về trước, ông ấy thậm chí đã cử người đến lấy tóc của cậu để xác định ADN mới thừa nhận cậu là đứa con thất lạc của mình, luôn miệng nói bù đắp và luôn luôn chu cấp đầy đủ cho cậu từ Hoa Kì. Cậu luôn thể hiện thái độ chán ghét thường trực nhưng vẫn không thể phủ nhận vì cuộc sống của cậu, cần ông ta.
Vì bà ta đang đau ốm nằm thoi thóp trên giường bệnh, cậu hầu như không đến thăm bà suốt bốn năm ròng rã kể từ bà ngã bệnh sau khi tìm được Robert… Cậu luôn mặc nhận những thứ ông ta cho mình nhưng sâu trong thâm tâm vẫn hận, rất hận bà ta cùng gã Hoa Kỳ khốn kiếp đó… Họ chính là người mang đến cuộc sống tủi nhục này cho cậu, cũng chính bà ta tha thiết mong cậu nhận lấy những thứ xa xỉ kia… Chính bà ta sống chết bắt cậu thừa nhận ông ta, nên cậu mới mặc định coi ông ta là người chu cấp của mình, sự chán ghét trong đáy mắt cậu, họ có hiểu? Hah, làm sao họ có thể hiểu được cơ chứ? Lũ người luôn tưởng vật chất có thể bù đắp tất cả đó…
Trong bốn năm qua, mỗi tháng ông ta đều gọi điện cho cậu, bảo cậu sang Mỹ nhưng cậu hầu như chẳng bao giờ bắt máy, những món ông ta gửi… không nằm trong thùng rác thì cũng là bãi rác thành phố. Chán ghét.. là cảm nhận của cậu với người đàn bà sống buông thả cùng người "ba" ruột của mình… Ông luôn nói về đứa con gái của mình trong những cuộc gọi ít ỏi với cậu
- Christine (tên tiếng Anh của Vân), đó là một cô gái tinh nghịch, trong sáng hiền hòa, cô ở cùng với Robert hết tiểu học rồi ông lại quá bận bịu với công cuộc tìm kiếm đứa con thất lạc cùng bao nhiêu việc lo toan, thế nên đành gửi cô về Việt Nam sống tạm vì cô vốn rất yêu thích đất nước Việt Nam
- nơi đã nuôi lớn mẹ... Còn Dương thì vẫn ở bên ông. Đến khi tìm được con trai, ông mới vội vã bảo con gái trở về Mỹ, tập trung gia đình để nói chuyện hệ trọng, nhưng cảm giác tủi hổ khi nhìn gương mặt con gái với từng đường nét của vợ đã không cho ông nói ra… Thế nên ông đành viện cớ muốn con gái ở bên mình để cầm chân Vân bên Mỹ suốt bốn năm. Trong bốn năm đó, chưa lần nào ông ta không ngừng lo lắng cho Phong, nuôi nấng hy vọng sẽ bù đắp được cho cậu…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!