Đó là tình hình ở căn phòng 202, còn ở căn phòng 203 thì.....
"Không ngờ anh Huy lại đề nghị như vậy ha!" – Một cô gái với chiếc váy trắng thuần khiết nói trong khi chải lại mái tóc đen của mình.
"Uhm…"
"…" – Cô không biết nói gì nữa, đột nhiên mọi thứ rơi thỏm vào yên tĩnh.
1 giây.........
2 giây...........
3 giây...........
"Ah… tớ ra ngoài đi dạo tí, cậu nghỉ ngơi đi nha!" – Cái giọng thiên thần cất lên kéo theo bóng dáng mảnh khảnh, yêu kiều ấy ra khỏi tầm mắt Dương.
Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn theo, nhìn theo hình ảnh ấy…
Tại sao mày lại không thể nói chuyện bình thường với cô ấy? Chẳng phải mày đã hứa sẽ bảo vệ cô ấy mãi mãi sao? Mày còn thú nhận tình cảm của mình trước mọi người cơ mà. Thế sao giờ đây, sau khi nói ra tình cảm của mày, mày lại chỉ ậm ừ trước cô ấy? Thậm chí không dám kéo cô ấy lại… Rõ ràng mày muốn ở cạnh cô ấy, muốn đến mức phát điên kia mà. Nguyễn Hoàng Hải Dương! Mày bị sao vậy?
Cái ý nghĩ đó kéo cậu ngồi bật dậy, dùng tay ôm lấy đầu…
"Aizz… Không được rồi, mình phải vui vẻ với cô ấy. Vì… cô ấy cần mình bảo vệ, và… mình cũng muốn bảo vệ cô ấy!". Nói rồi cậu đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng 203...
…
…
…
…………
………….
"Tớ xin lỗi!" – Trong khi hững hờ bước đi trên cát, lòng thì suy nghĩ mông lung về chàng trai ấy thì bỗng Vi nghe một giọng nói vang lên phía sau mình. Kế đó là một cánh tay kéo xoay người cô lại, giữ chặt cô trong vòng tay ấm áp…
Khi cô kịp định thần lại thì thấy cơ thể mình nằm gọn trong vòng tay chàng trai đó… Hơi ấm này… giọng nói này… quen quá… Cô bất giác ngước mặt lên nhìn… là Dương!
"Cậu… làm gì vậy?" – Cô nói trong khi gương mặt đã đỏ bừng.
"Tớ xin lỗi! Tớ không cố ý lơ cậu! Tớ muốn cậu… ở bên cạnh tớ! Được không?" – Chất giọng ấm áp, êm đềm tựa như biển cả vang lên, rồi bị cơn gió nặng mùi biển cuốn đi mất, vào cõi hư vô. Nhưng thanh âm của nó – thanh âm nồng mùi yêu thương ấy… vẫn còn đọng lại trong tâm trí cô gái xinh xắn đó, bây giờ… và mãi mãi…
"Uhm…" – Nụ cười bất giác rơi trên khuôn mặt cô, nụ cười nhẹ… nhưng ấm áp…
Cô giơ đôi tay đang buông thỏng trong không trung của mình lên, ôm nhẹ lấy bờ vai to lớn của Dương, siết nhẹ…
***
CỘC CỘC CỘC…
Cửa phòng 204 vang lên tiếng gõ cộc lốc đến nhàm chán…
"Kiệt! Cậu mở cửa đi!" – Bảo thả mình trên chiếc giường trải drap trắng tinh, nói với Kiệt trong khi chăm chú vào quyển truyện tranh.
Kiệt không nói gì, cậu tháo headphone ra, bước lại phía cánh cửa. Cậu vừa vặn nắm cửa thì cái bóng người với chiếc áo sọc ca rô trắng đã lách qua người cậu, đi thẳng vào trong phòng, ngồi xuống chiếc giường Bảo đang nằm.
"Ủa, sao cậu lại qua đây?" – Bảo quẳng quyển truyện tranh sang một góc, ngạc nhiên hỏi.
"Đừng hỏi gì cả!" – Huy buông ra câu nói đó sau khi ngã người xuống giường, hai chân cậu vẫn còn đặt dưới sàn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!