Chương 46: Đảo Janguen

*** Trên biển***

"Oa~! Đảo Janguen kia rồi!!" – Vân đứng ở mũi tàu, chỉ tay về phía đảo Jangeun cách đấy không xa. Sở dĩ họ đang ở trên tàu là vì chiếc xe du lịch chỉ đưa họ đến cảng, sau đó họ phải đi tàu mới đến được đảo Janguen vì hòn đảo đó được bao bọc bởi biển và biển. Lúc nãy khi chuyển từ xe qua tàu, cái cây "đèn xanh đèn đỏ biến thái" đã được Kiệt ột trận tơi bời vì dám cắn vai cậu.

"Gió mát quá Dương nhỉ?"

- Vi nói trong khi để từng ngọn gió mát mẻ luồn qua kẽ tóc.

"U… Uhm…!"

- Suốt từ khi chuyển phương tiện đến giờ, Dương cứ như vậy mãi, ai nói gì cũng ậm ừ còn mặt thì đỏ như gấc chín.

"Cậu… Không thích sao?" – Cô nhìn thẳng vào mắt cậu.

"Kh… không! Thích lắm!"

"Vậy sao nãy giờ tớ nói gì cậu cũng ậm ừ vậy? Hay là… cậu không thích một con bé như tớ?" – Giọng cô chùng xuống.

"Không… không có! Tớ… Tớ thích cậu lắm!" – Bốn chữ cuối cậu nói như hét khiến cho cả đám nhìn chăm chăm còn cậu thì mặt đã chẳng khác gì quả cà chua chín. Mà Vi bên cạnh cũng chẳng hơn gì =.=.

"Ây da! Anh trai của em đang tỏ tình à?"

- Vân tinh nghịch xoay xuống, nhìn vào khuôn mặt đỏ bừng của cậu. Phong bên cạnh cũng dán ánh mắt lãnh đạm vào cậu.

" Oh! Tớ không ngờ là cậu thích Vi luôn á!" – An cũng xoay xuống.

"Em thích Dương thật sao?" – Huy cũng tháo headphone ra, quay xuống nói nhẹ.

"Vậy hai người mau thành cặp đi!"

- Kiệt chồm lên, hí hửng nói. Cái tên bên cạnh cậu thì đã đóng băng luôn rồi, hắn thích Vi cơ mà.

Hai nhân vật chính cũng không nói gì, chỉ đỏ mặt nhìn mọi người, tất cả những ánh mắt ở đây kể cả người lái tàu cũng dán chặt vào họ.

Thời gian lãnh đạm trôi đi…

"Ah! Tới nơi rồi kìa!" – Dương đột nhiên chỉ tay về phía đảo Janguen chỉ cách tàu khoảng vài mét.

***

"Nè, rốt cuộc anh có tỏ tình với Vi không vậy hả?"

- Vân dí sát mặt vào Dương sau khi đã bước xuống tàu.

"…Cậu cẩn thận đó!" – Dương lơ Vân trong khi giúp Vi mang ba lô.

Thấy anh trai lơ mình, Vân chỉ "geez" một tiếng rồi hậm hực kéo Phong đi thẳng.

"Cậu làm Vân giận rồi kìa!" – Vi e dè nói.

"Không sao đâu mà! Chúng ta đi thôi!" – Cậu nói rồi trả ba lô cho cô.

"Uhm…" – Vi đón lấy cái ba lô rồi bước theo cậu.

"Không khí ở đây trong lành quá à!" – An dang hai tay ra vẻ muốn nuốt hết không khí nơi đây – không khí mang mùi biển cả. Chàng trai mặc áo sọc ca rô trắng bên cạnh cô không nói gì, chỉ khẽ nở một nụ cười nhẹ. Những người đi phía sau cô cũng cười. (trừ Phong)

Cả bọn tám đứa vác ba lô đi dọc bãi biển, đi đến một khách sạn trong thị trấn ở đó thì dừng lại.

[ Khách sạn Biển Hát]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!