***Trên xe du lịch***
"Tại sao tôi lại phải ngồi với anh nhỉ?"
- An cau có nói nhưng trong lòng vẫn không mấy khó chịu.
"Cô đi mà hỏi cái thăm chết tiệt ấy!"
- Huy chống tay lên cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài.
"Hừ, nó biết nói tôi cũng hỏi lâu rồi!"
- Cô bĩu môi. Cậu không nói gì, chỉ cười nhẹ.
"Anh cười cái gì vậy hả??"
- Cô hơi đỏ mặt.
"Phì…không có gì!"
- Cậu bật cười rồi mở một game trong điện thoại, chăm chú chơi.
An thấy cậu lơ mình nên chỉ "geez" một tiếng rồi mở ba lô, lấy sách ra đọc tiếp.
***
"Măm… măm… Ánh on á!(bánh ngon quá)"
- Vân nhai ngấu nghiến cái bánh Oreon trong khi tay cầm thanh chocolate sữa. Cái phao con vịt đã yên vị trong ba lô của cô sau mấy câu của Vi lúc nãy.
Chàng trai mặc áo sơ mi đen bên cạnh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt xinh xắn, ngây ngô của cô, một cách chăm chú. Cũng chính vì cậu chăm chú nhìn nên khiến Vân nhà ta ngỡ là cậu thèm nên chìa thanh chocolate trước mặt cậu:
"Anh ũng ăn ột ít i!(anh cũng ăn một ít đi)". Vì trong mồm đầy ắp bánh nên giọng cô trở nên khó nghe, cộng thêm khuôn mặt "ngây thơ" dính vài mẩu bánh khiến Phong chỉ muốn sờ vào mà vuốt ve, mà nắn nót.
Cậu không trả lời Vân, bàn tay cậu giơ lên nhưng không dừng lại ở thanh chocolate, mà là ở khuôn mặt cô, gạt đi những mẩu bánh vụn li ti bám trên đấy đồng thời khiến nó chuyển sang màu đỏ ửng.
"Anh…àm ì ậy?(Anh… làm gì vậy)"
"Phủi vụn bánh!"
- Phong nói rồi bàn tay to, lạnh lẽo của cậu gạt đi hết những mẩu vụn bánh bám trên mép miệng cô.
Cô đánh "ực" nhằm đẩy hết chỗ bánh trong mồm xuống dạ dày, sau đó lên tiếng mặc dù mặt vẫn chưa hết đỏ:
"Cảm ơn anh!" . Nói rồi cô quay lưng về phía cậu, nhai ngấu nghiến thanh chocolate đó, đến khi còn một nửa.
"Không phải cô nói cho tôi sao?"
- Giọng lạnh lẽo như mùa Đông vang lên sau lưng.
"H…hả? Tôi tưởng anh không… ăn"
- Chữ "ăn" rơi khỏi miệng cô khi nửa thanh chocolate đó nằm gọn trong miệng Phong, cậu nuốt rồi cười nhẹ.
Thật là… chẳng hiểu nổi anh ta! Trong đầu Vân hiện lên câu nói đó. Xong rồi cô khẽ lắc đầu, bỏ tiếp vài cái Oreon vào miệng nhai. Cố không quan tâm tới ánh nhìn chăm chăm của chàng trai bên cạnh. (đúng là người có tâm hồn ăn uống mà=]])
***
"Không ngờ tôi lại ngồi cạnh cậu đấy!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!