*** Một tuần sau ***
Đó là một ngày tươi đẹp, vệt nắng ấm áp chảy dọc trên những mái nhà, len vào ô cửa sổ, khẽ khàng đáp mình trên những tán lá xanh rì, cố ôm lấy những bông hoa ngày mới vào vòng tay ấm áp của mình, gửi đến những áng mây lẳng lơ nụ hôn cháy bỏng. Đuổi theo, đuổi theo gió đến một nơi nọ, nơi tập trung của những con người cùng chuyến đi định mệnh của họ…
"An này, cậu không trút bớt đồ ở nhà được hả? Đem nhiều đồ thế kia, cậu không thấy mệt sao?"
- Tiếng một cô gái chau mày nói với bạn mình.
"Kệ tớ! Thế còn cậu đang đeo cái gì quanh mình thế kia?"
- An vừa nói vừa chỉ tay vào cái phao hình con vịt ở ngang eo Vân.
"Thì đi tắm biển sao mà thiếu phao được chứ? Tớ chuẩn bị trước thôi mà!"
- Vân bĩu môi.
"Cậu nôn nóng quá mức rồi đó!"
- Vi lên tiếng rồi nhìn xung quanh: "Ủa mà Dương không đi với cậu hả?"
"Uhm, đi giữa đường anh ấy bảo là quên đồ nên quay lại lấy rồi, tí là ra ngay ấy mà!"
- Vân trả lời trong khi nghịch cái mõm con vịt với vẻ mặt thích thú. Vi sau khi nghe câu trả lời, không nói gì nữa mà mở ba lô lấy ra một hộp sữa, cắm ống hút vào tranh thủ uống trước khi xe tới.
"Nè Gia Huy, anh làm gì mà suốt ngày cứ bấm điện thoại mãi thế?"
- An khó chịu nói với chàng trai mặc áo sọc ca rô trắng bên cạnh.
"Khả nghi thật!"
- Cậu lờ câu nói của An, chăm chú nhìn vào bảng tin trên điện thoại.
"Hả? Cái gì khả nghi?"
- Cô ngây ngô nói rồi nhìn vào màn hình điện thoại. Là bảng tin thông báo chuyện chập mạch điện gây cháy nổ một tuần trước.
Cậu phóng to một bức ảnh hiện trường vụ cháy, cái cầu chì đã cháy đen cùng một thùng chứa xăng không còn nguyên vẹn hiện ra.
"Có người cố tình gây ra vụ này!"
- Huy nói trong khi quan sát bức ảnh.
"Nhưng tại sao hắn lại làm vậy?"
"…"
- Huy không trả lời, cậu chăm chú nhìn vào tàn dư của cái thùng chứa xăng đó. Rốt cuộc kẻ nào làm ra vụ này? Tại sao hắn ta lại tạo ra một vụ cháy nổ? Hay đúng hơn tại sao hắn lại muốn trường học đóng cửa? Mong muốn của hắn khi làm vậy là gì cơ chứ? Những câu nghi vấn trong đầu khiến cậu khó chịu, tắt quách cái bảng thông tin đó. Cậu gắn headphone vào tai, tựa người vào tường, khép đôi mắt hổ phách mạnh mẽ lại, để cho từng tiếng hát lặng lẽ chảy vào tai.
Thấy cậu không trả lời mình nên An đành rút trong ba lô ra cuốn "Thiên thần bóng tối", chăm chú đọc.
"Yaaaa!!! Chào buổi sáng!!! Các "baby" xinh đẹp quyến rũ của anh!!!"
- Bảo vừa chạy về phía họ vừa hét to, cái ba lô màu đỏ viền đen nằm chễm chệ trên một bên vai cậu ấy, cái áo thun màu vàng hình đầu lâu rực rỡ đến lòe loẹt lấp đi khuôn ngực vạm vỡ của cậu, mái tóc màu nâu sữa vuốt cao ẩn dưới chiếc nón lưỡi trai màu xanh lá. Trông cậu chẳng khác nào cây "đèn xanh đèn đỏ" giữa mấy cái ngã tư đường.
"Nè nè nè, anh gọi ai là "baby" vậy hả?"
- Vân dùng hai tay ôm lấy hai bên cái phao, cau có tiến lại phía cây "đèn xanh đèn đỏ" đó.
"Ờ thì…" [Giai đoạn 1: cứng họng.]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!