Chương 39: Người mẹ của thiên nhiên

Lúc bóng Kiệt khuất hẳn nơi cửa phòng, Dương quay qua phía Bảo:

"Nè, anh còn ở đây làm gì thế?"

"Ngắm gái chứ làm g… À không! Tôi ở đây bảo vệ ấy cô gái ở đây mà, hoàn toàn không có ý gì khác đâu ha…ha ha ha ha ha!"

- Bảo nói rồi nhanh chóng nhận ra mình bị hớ, lập tức rẽ sang chuyện khác và kết thúc câu bằng một tràng cười gượng và một vài giọt mồ hôi trên trán.

"Đúng là tên tóc dựng biến thái!"

- Dương, An, Vân đồng thanh.

"Bệnh cũ ngàn năm không chữa được!"

- Huy phán một câu trong khi nhìn Bảo với ánh mắt lạnh băng.

Bảo đơ toàn tập, nhìn qua phía Vi mong nhận được sự trợ giúp từ cô, nhưng hành động cười cho qua của cô đã khiến trái tim cậu vỡ vụn và một lần nữa cậu hóa đá tại chỗ.

"Chúng ta có nên khiêng cái tượng đá này quẳng ra ngoài không nhỉ?"

- Dương săm soi Bảo lúc này đã hóa đá, thốt ra một câu tàn nhẫn hết sức.

"Tán thành!"

- Vân và An đồng thanh.

"Không ý kiến!"

- Huy nói tỉnh rụi.

"Còn Vi, cô thấy sao?"

- Dương nhìn Vi.

"Uhm… nếu mọi người đã đồng ý thì… cứ thế mà làm vậy!"

- Vi do dự một lúc rồi cũng đồng ý với quyết định đó.

"Huy, anh giúp tôi quẳng bức tượng này ra ngoài nhé!"

"Tất nhiên rồi, tôi sẽ giúp cậu!"

- Huy nói rồi hai người cùng tiến tới nhấc bổng cái tượng đá là Bảo lên.

"Ê ê ê! Nói chơi làm thiệt hả mấy cha? Bỏ tôi xuống coi!!"

- Bảo la oai oái trong khi chân bị Dương giữ chặt còn vai thì nằm trên vai Huy, tay bị cột chặt.

"Cậu im đi! Đây là bệnh viện !"

- Huy nhấn mạnh vế sau.

"Biết là vậy nhưng bỏ tớ xuống đi! Các cậu quẳng tớ đi rồi ai sẽ bảo vệ mấy cô bé dễ thương xinh đẹp trong đó hả? Lỡ bọn du côn lại mò vào gây nguy hiểm thì sao?" – Cậu vẫn cố gắng giãy giụa và tìm cách để hai tên này chịu thả cậu xuống.

"Chuyện đó cậu khỏi lo, có tôi, Phong với nhóc Dương ở bên cạnh họ rồi! Về nhà ngủ đi!"

- Huy vẫn giữ nguyên ý định của mình.

"Nhưng có thêm tớ vẫn hơn mà!!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!