Chương 36: Nhất định phải sống!

Con dao đó ngập lút trong một cơ thể, một dòng máu đỏ tươi chảy ra, nhuốm lên màu trắng của chiếc áo đồng phục… chuyển màu xám bạc của lưỡi dao thành màu đỏ thẫm của máu nóng.

Cơ thể đó đổ sập vào vòng tay Phong, con dao vẫn còn nằm trong đấy và máu thì vẫn đang tuôn ra. "Tại sao?"

- Giọng lạnh băng pha chút run rẩy vang lên trong không khí.

"Đền …ơn… "

- Giọng thều thào của một cô gái. Từng giọt mồ hôi lạnh toát đang luồn qua kẽ chân lông mà chảy ra, bám vào khuôn mặt trắng bệch đang dần mất đi sắc hồng của cô, rồi cơn đau phát ra từ vết thương khiến cô ngất lịm đi ."Ngốc!"

- Phong thốt ra chữ đó rồi đưa tay nắm lấy cán dao, dùng sức rút nó ra khỏi cơ thể cô gái ấy.

Ngay sau khi con dao được rút ra, máu theo quán tính bắn cả lên không trung rồi bám vào áo Phong, dòng máu nóng cứ theo miệng vết thương mà chảy ra ngoài. Cậu quẳng con dao vẫn còn dính máu của Vân vào một góc, bế thốc cô lên rồi chạy về phía phòng y tế một cách điên dại.

***

Lúc cậu chạy ra khỏi căn tin cũng là lúc những giọt nước lập tức táp vào khuông mặt điển trai của cậu, hòa vào giọt máu đỏ thẫm của Vân, không khí xung quanh cũng trở nên nhốn nháo."Đó không phải là anh Phong sao?"

"Không phải chứ? Anh ấy đang bế ai vậy?"

"Nếu tớ không nhầm thì hình như đó là người đứng cạnh Trương Mỹ An lúc nãy!"

"Hình như cô ta bị thương! Máu dính cả lên áo anh Phong kìa!"

"Chuyện quái gì xảy ra trong đó vậy?"

Những tiếng xì xầm vang lên bên tai Phong nhưng cậu không quan tâm, tiếp tục lao về phía phòng y tế… Nhưng khi cậu đến nơi thì…

Cửa phòng y tế KHÓA CHẶT!

"Đùa sao?"

- Cậu gào lên rồi đá mạnh vào cánh cửa. Sau đó nhận ra máu của Vân vẫn không ngừng chảy nên cậu không suy nghĩ mà lao về phía cổng trường, chạy và chạy…*

*"Mở ra!!"

- Cậu gào lên trước cánh cổng trường khóa chặt, dùng chân đá liên hồi về phía ổ khóa, mặc cho vết thương bị rách miệng mà chảy máu.

"Nè nè! Em tính phá cổng trường đó hả?"

- Từ phòng bảo vệ, một người đàn ông trung niên bước ra."Chìa khóa! Chìa khóa đâu? Ông mở ngay cánh cổng này cho tôi!"

- Phong như một con sói điên dại, hét vào mặt người đàn ông đó.

"Bình tĩnh! Cho tôi xem giấy ra cổng của em đã!"

- Người đó cố giữ bình tĩnh để nói với cậu.

"Bây giờ mạng người với cái giấy ra cổng đó cái nào quan trọng hơn hả?"

- Cậu gào lên trước mặt ông ta và dùng ánh mắt dữ tợn như có thể giết chết ông ta nếu không chịu mở cửa. Tất cả học sinh ở đó lẫn ông ta cũng không ngờ một đứa bản tính lạnh lùng ít nói như cậu lại có thể có thái độ này.

"Chờ... chờ tôi một lát!"

- Ông ấy nói với vẻ hoảng sợ rồi lục tìm xâu chìa khóa."Nhanh lên!!!"

- Cậu vẫn gào như con sói điên loạn bởi máu của Vân vẫn đang tuôn ra và nó đã lan xuống đôi tay lạnh toát của cậu.

"Đúng… đúng rồi! Là chìa này!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!