Ngày hôm đó sẽ là một ngày yên ổn đối với An, Vi, Vân, Dương nếu như bọn Sally không xuất hiện trước mặt họ ở căn tin vào giờ giải lao…
"Trương Mỹ An!"
- Đang ngồi nói chuyện với Vân thì bỗng vang lên cái giọng the thé trước mặt An. Kế đó là Sally, Jane, Rose cùng một đám ô hợp không quen biết tiến về phía An.
Ngay lập tức vang lên tiếng xì xầm bàn tán của đám học sinh xung quanh cùng những người bán hàng trong căn tin.
"Gì nữa đây? Ăn không rảnh rỗi không có gì làm tới gây sự hả?"
- Vân đứng phắt dậy, đặt một chân lên bàn, hung hăng nói."Không phải chuyện của mày, tránh ra đi con nhỏ tóc vàng!"
- Đứa con gái tên Jane tiến lên, trừng mắt nhìn Vân, nói như đe dọa."Chuyện của bạn tao cũng là chuyện của tao! Nếu muốn động vào bạn tao thì bước qua xác con này đã nhé!"
- Vân đạp mạnh xuống bàn, trừng mắt nhìn Jane.
"Oh my god! Cái bọn không biết nhục hôm qua bị tao đuổi mà giờ còn dám vác mặt tới đây nữa cơ đấy! Sao? Muốn gì đây hả?"
- Dương đá phăng cái ghế, bước tới đứng đối mặt với đứa con gái quá khổ tên Rose.
"Bọn mày muốn bao che cho con nhỏ xấc xược dám quyến rũ anh Huy này cũng được, nhưng đừng trách bọn tao độc ác!"
- Sally cất cái giọng the thé khó ưa.
"Đây là việc fan club của anh Huy nên làm sao? Vừa nghe tin anh ấy bế một cô gái vào phòng y tế đã nổi thói ghen tỵ mà đến đây gây sự rồi, các người chẳng khác gì một lũ đáng khinh!"
- Vi chống tay lên bàn, nói bằng giọng trong vắt của thiên thần nhưng ẩn chứa trong đấy là một sự khinh miệt và có phần kiềm chế.
"À, Trần Nhật Vi! Tao nói ày biết! Nếu mày còn tiếp tục bênh vực con nhỏ xấc xược này nữa thì cho dù mày có là em họ của anh Huy đi chăng nữa thì cũng đừng mong bọn tao nhẹ tay nhá!"
- Sally lấy tay vỗ vào ngực Vi vẻ giễu cợt.
"Đủ rồi đó nha con chằn cái! Ai cần đám ô hợp bọn mày nhẹ tay chứ? Thích thì nhào hết vô đây! Bỏ ngay cái tay bẩn thỉu của mày ra khỏi người cô ấy!"
- Dương điên tiết xông tới gỡ phăng tay Sally ra khỏi người Vi.
"Mày bảo ai là chằn cái hả?"
- Sally điên tiết gào ."Tao nói mày đó!" "Mày…"
"Thôi đủ rồi!"
- An đập mạnh tay lên bàn, đứng phắt dậy, lập tức tất cả tiếng nói xung quanh tắt hẳn. "Nói đi… Nói mau đi… Rốt cuộc các người muốn gì ở tôi hả? Các người muốn sao mới chịu tha cho tôi đây hả?"
- Cô nói như gào, giọng nói dường như lạc hẳn đi.
"Ha ha ha! Coi cái mặt làm bộ ra vẻ ngây ngô đến tức cười của nó kìa tụi bây!"
- Sally cười to rồi nói với giọng điệu khinh bỉ, kế đó là tiếng cười hỗn độn của đám người đó.
"Cái đám ô hợp chết tiệt này!"
- Dương nói rồi tiến tới định đấm vào bộ mặt đang cười nhăn nhở của Sally nhưng có một bàn tay nắm lấy tay cậu nhằm ngăn cản hành động đó. Cậu khó hiểu quay lại, lập tức nhận được cái lắc đầu của Vi. Thế là cậu không còn cách nào khác ngoài nắm chặt tay thành hình nắm đấm mà đứng yên cố kiềm chế cơn giận sôi gan trong người mình.
"Bọn mày cười cái gì hả? Có gì đáng cười chứ?"
- Vân hết kiên nhẫn, chực nhào tới bọn khốn đó nhưng An đã ngăn lại."Cậu buông ra! Tớ phải cho đám đười ươi với con chằn tinh này biết tay!"
- Vân khó chịu nói với An.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!