Chương 27: (Vô Đề)

Nhẹ nhàng đặt An lên chiếc giường trắng toát của phòng y tế, cậu ngắm nghía khuôn mặt cô rồi đưa tay vén tóc mái cô sang một bên. Khẽ đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô:"Từ lúc nào mà… tôi nghiện việc hôn trộm em đấy nhỉ?"

- Cậu nói khẽ rồi đứng thẳng người dậy, lạnh lùng nhìn cô y tế

- người đã chứng kiến cảnh đó mặt đã đỏ ửng.

"Cô nhìn gì thế?"

"Không… không có gì!"

- Cô ấy lắp bắp."Chăm sóc cô ấy cho tốt vào, nếu không cô coi chừng tôi đó!"

- Cậu ra giọng đe dọa.(dám đe dọa cả giáo viên thì chỉ có Huy nhà ta)"U… Uhm… tôi biết rồi, cậu về lớp đi!"

- Cô ấy sợ sệt nói lắp bắp."Cô khỏi nói!"

- Cậu lạnh lùng trả lời cô ta rồi bước ra ngoài.

***30 phút sau***​

Ánh sáng trắng toát của phòng y tế tràn vào đôi mắt trong veo màu nâu sẫm của An, cô khẽ nhích người, ngồi dậy:"Đây là đâu?"

"Em tỉnh rồi à? Đây là phòng y tế, Huy đã đưa em vào đây đó!"

- Giọng của cô y tế vang lên."Oh… mà sao cô biết tên anh ta?"

"Trần Gia Huy, Hoàng Vũ Phong, Lâm Chấn Kiệt, Dương Thiên Bảo , tứ hoàng của trường này, ai mà không biết?"

"Oh…vậy à, mà anh ta đưa em vào đây bằng cách nào vậy cô?"

"Thì bế em vào! Em là người đầu tiên được cậu ta bế đó!" " Gì chứ?

B… bế á?"

- Mặt An bỗng đỏ bừng, cô không thể tin những điều mình vừa nghe. Hắn…hắn ta…b…bế mình sao? Cái tên sư tử lập dị đó á? Có thiệt không vậy?

"Không ngờ em phản ứng mạnh vậy, nhưng có vẻ anh ta thích em lắm, lúc nãy còn hôn lên trán em nữa đó, tôi nghĩ em phải vui chứ?"

"Cái gì? Còn hôn lên trán nữa cơ á? Có lộn không vậy? Hay là… cô nhìn nhầm?"

"X… xin lỗi em nhưng chính mắt tôi thấy mà!"

"Khônggg!"

- An hét toáng."Hm… dù sao đi nữa em cũng không nên hét to quá, đây là phòng y tế mà!"

"Ah… Vâng… em xin lỗi…" "Em nằm nghỉ một tí rồi về lớp đi nhé! Tôi phải đi một lát!"

Cô ấy nói rồi bước ra ngoài, bỏ lại An trong đấy.

"Haizz, rốt cuộc hắn ta nghĩ gì vậy chứ? Đúng là…"

- An nhìn tán cây ngoài cửa sổ, khẽ nói rồi bất giác nở một nụ cười nhẹ, thuần khiết diệu kì."Hình như… em đã quên mục đích mình đến nhà anh rồi nhỉ? Lạ thật đấy!"

- Cô nói nhẹ, giọng nói đó hòa vào gió, nhẹ nhàng tan vào không khí, rơi thỏm vào khoảng không vĩnh hằng.

Cô đặt bàn tay lên trán, để ngón tay len vào những sợi tóc mềm mại."Annnn!"

- Khi câu nói đó của An vừa dứt thì có 1 giọng nói khác vang lên làm rung chuyển cả không khí. Kế đó là một cơ thể nhào tới ôm chầm lấy cơ thể cô. Haizz, nhiệt tình thế này chỉ có thể là Vân thôi! Cô mỉm cười, đưa tay ôm lấy bạn mình. Sau đó Vi, Dương cũng vào sau Vân."Cậu có sao không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!