Chương 26: (Vô Đề)

*6h sáng hôm sau*

PÍP... PÍP…PÍP . Âm thanh khô khốc, nhạt nhẽo vang lên giữa không gian yên ắng, hòa vào từng giọt nắng đang ôm ấp khuôn mặt hoàn mỹ của An

- Chiếc đồng hồ báo thức đang vang lên inh ỏi, kéo đôi mi khép chặt của cô hé mở, đón nhận những tia nắng ấm áp.

An khẽ nhíu mày, vươn tay tắt quách đi cái âm thanh khó chịu đó. Cô chán nản ngồi dậy, vươn vai rồi đi vào phòng tắm với khuôn mặt còn vương lại dư âm của giấc ngủ say …"Hm…rốt cuộc đêm qua hắn ta qua phòng mình làm gì vậy nhỉ?"

- Cô nhìn vào gương, vừa cài nút áo của bộ đồng phục vừa tự hỏi .

"Không được rồi, phải nhanh nhanh hỏi cho ra lẽ mới được!"

- Cô ngẫm nghĩ 1 lúc rồi nói, sau đó cài tiếp những chiếc cúc áo còn sót lại. Rồi cô bước ra khỏi phòng tắm, lướt nhanh qua chỗ bàn học, vơ vội cái cặp đeo lên vai sau đó nhanh chóng bước ra khỏi phòng. Cánh cửa căn phòng đối diện khép chặt.

"Kỳ lạ, giờ này đúng ra hắn đã chường cái bản mặt ra mà chọc mình rồi chứ?"

- Cô nói thầm. Bất giác tay cô tìm đến nắm cửa, một cách ngẫu nhiên, cô vặn nhẹ và… cánh cửa khóa chặt. Cô dùng sức nhiều hơn nhưng nó vẫn đóng chặt, chỉ có tiếng "loạt soạt" do tay cô gây nên, cô dùng nhiều sức hơn nữa nhưng cũng không có kết quả. Một sự bất an vô hình bỗng trỗi dậy trong tâm trí cô, khiến đôi chân mày thanh tú khẽ chau lại, khiến đôi môi mềm bắt buộc phải lên tiếng:

" Này! Gia Huy, anh dậy chưa đó?"

"…"

- Không có tiếng trả lời.

"Anh sao vậy? Trả lời tôi đi chứ!"

- An nhà ta đã hốt hoảng thật sự, cô vặn mạnh nắm cửa.

"…"

"Anh đang làm trò gì vậy hả?"

"…"

- Vẫn chỉ có sự tĩnh lặng trả lời cô.

"Rốt cuộc anh đang làm cái trò quái đản nào vậy hả đồ sư tử lập dị? Có mở cửa ra không thì bảo?"

- Cô đã mất kiên nhẫn, nói như gào, bàn tay siết mạnh nắm cửa đến đỏ tấy.

CẠCH

- Tiếng MỞ CỬA !"Cái con sư tử Hà Đông ngốc như cô mới sáng sớm làm gì mà om sòm vậy hả?".

Kế tiếng mở cửa đó là cái giọng trầm đáng ghét cùng cái bản mặt nhăn nhó của Huy. Cô bất ngờ, nhìn chằm chằm vào cậu và nhanh chóng nhận ra tóc cậu ướt sũng , cái áo còn lấm tấm nước. Khỏi nói thì cô cũng biết được lý do tại sao cậu không trả lời cô cũng như bản mặt nhăn nhó khó ưa này.

"Ơ… Làm gì đâu!"

- Cô đánh trống lảng, nhìn sang hướng khác.

"Không làm gì mà la hét ỏm tỏi khiến tôi đang tắm cũng phải chường mặt ra trước mắt cô à?"

- Cậu quạu.

"Th… thì t… tôi tưởng anh có chuyện gì thôi mà!"

- Cô vẫn không nhìn cậu, nói lắp bắp, tay xoa xoa vào nhau. Trông điệu bộ hơi bị cute quá mức cần thiết.

"Trần Gia Huy tôi mà có chuyện thì mặt trời nên lặn hướng Đông thì hơn! Mà cô tìm tôi có chuyện gì vậy hả? Đừng nói là… cô nhớ tôi nhe!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!