Chương 25: (Vô Đề)

Gỡ phăng miếng vải trắng đang dần chuyển sang màu đỏ ở chân ra, Phong đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn vết thương, đưa tay quệt vào giọt máu đỏ thẫm đang bám vào chân. Cậu nhìn bàn tay dính máu của mình, chăm chú. Phong, từ khi nào… mày trở nên nhu nhược với bản thân như vậy chứ?

Cậu để ý nghĩ đó bủa vây lấy mình 1 lúc lâu...

Đột nhiên cậu ngã bật người ra nệm. Đôi mắt lạnh màu tím sẫm nhìn về 1 hướng vô định…

*Tại quá khứ, trong tòa nhà cấm*

SOẠT… Trong khi đang nắm lấy tay Vân, cậu bỗng nghe thấy một tiếng động lạ, nhưng vô cùng nhỏ. Theo phản xạ, cậu nhìn ra phía sau và nhanh chóng nhận ra… trong đám xác chết có một tên còn sống và nó đang lăm lăm con dao vấy máu, cố lết người về phía Vân với con mắt đỏ ngầu kinh tởm…

Cậu thoáng giật mình, theo phản xạ, đưa tay về phía thắt lưng nhưng chẳng có con dao nào ở đấy! Cũng chính lúc ấy, hình ảnh tên đó đang lết ngày càng gần Vân hơn đã đập vào mắt cậu.

Đôi đồng tử bất giác dãn rộng…

20cm…

15cm..

10cm…

6cm…

Không… Chữ đó vang lên trong đầu cậu, thôi thúc cậu tách tay mình khỏi tay Vân, nhào về phía sau cô rồi nhanh chóng cảm thấy có 1 lưỡi dao rạch vào chân… đau nhói… kế đó là thứ chất lỏng màu đỏ thi nhau chảy ra qua vết cắt.

Cậu nhíu mày, dùng cái chân đẫm máu đạp mạnh vào đầu tên đó khiến đầu hắn vỡ nát… hắn đã chết mà chưa kịp kêu lên tiếng nào…

"Anh làm gì vậy?"

- Bỗng giọng nói của Vân vang lên phía trước." …Không có gì!"

- Cậu cố nén đau để giọng không run trả lời Vân." Uhm… Anh có lạnh không?"

- Một câu hỏi thoát ra khỏi miệng Vân."…Không!"

- Cậu trả lời cô, mặt vẫn lạnh băng."Uhm…"

- Cô không biết nên nói gì tiếp, đành yên lặng bước đi.

***

Tại sao… Tại sao lúc đó mày lại làm như vậy? Tại sao mày lại hứng chịu nhát dao đó thay cô ta? Cô ta là gì của mày cơ chứ? CHẲNG LÀ GÌ CẢ! Tại sao mày lại cảm thấy bình yên khi ở cạnh cô ta? Tại sao chỉ khi ở cạnh cô ta mày mới thấy vui? Không lẽ… mày đã yêu sao?

Không được… Mày điên rồi! Một kẻ nhơ nhuốc như mày không có tư cách đó đâu! Một kẻ được sinh ra trên đời bởi sự ngoại tình chết tiệt của bà ta, một kẻ bị ruồng rẫy khỏi gia tộc, một kẻ đáng khinh miệt như mày… không có tư cách yêu ai hết! Không bao giờ… Đôi mắt màu tím sẫm lộ rõ vẻ cay nghiệt, đau đớn. Cậu đưa tay, bấu lấy lồng ngực trái nơi con tim yên vị, một cách đau đớn.

Trong giây phút, cậu muốn xé toạc thân thể đáng nguyền rủa của mình, bóp nát trái tim đáng thương đó, để nó không đập… không gọi tên người con gái đó nữa… mãi mãi…

***

"Anh Phong có sao không anh?"

- Giọng nói trong và cao của 1 cô gái cất lên giữa không gian tĩnh mịch."Chắc không sao đâu mà, em ngủ đi, khuya lắm rồi đó!" Đáp lại giọng nói ấy là giọng trầm, ấm áp của 1 cậu trai với đôi mắt màu hổ phách ."Hm… Không hiểu sao… em lo cho anh ấy quá!"

- Vân nói nhẹ, câu nói vang lên rồi tan vào không khí.

"Ôi trời! Em tôi đây sao? What an interesting surprise!"

- Dương bất ngờ, buông ra 1 câu tiếng Anh."Anh đang giễu cợt em đấy à?"

- Vân chau mày."Đâu có! Chỉ là anh bất ngờ quá thôi mà!" "Anh làm như chưa bao giờ em lo cho người khác ấy!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!