Ngay sau khi đôi môi êm dịu của Huy rời khỏi cánh tay An, cô lập tức giằng tay ra, mặt đã đỏ ửng. Còn cậu chỉ cười khẽ rồi ra vẻ như không biết gì, quay sang nói với những người đang ở bên kia cánh cổng:"Này! Các người còn không mau lên! 12 giờ rồi đó!"
"Biết rồi! Ra ngay!"
- Dương nói rồi đưa tấm lưng về phía Vi: "Nhanh lên, anh họ cậu đang hối kìa!"
"Cậu mới vừa đưa An qua bên kia, có được không đó?"
- Vi lưỡng lự."Uầy! Cậu khéo lo! Không sao đâu mà, tôi còn khỏe lắm!"
- Dương hí hửng."Nếu vậy thì…"
"Lên đi chứ sao?" . Bỗng Vân ngắt ngang câu nói của Vi rồi đẩy cô vể phía Dương khiến cô mất đà ngã nhào ra, ôm trọn lấy tấm lưng trần. Vân đứng phía sau cười ranh mãnh.
Nhận thức được cái tình cảnh hiện tại, Vi đỏ mặt, nhanh chóng rời khỏi người cậu:"X… Xin lỗi!"
"…" Dương không trả lời, Vi ở phía sau không hề biết rằng nhịp tim cậu đang đập loạn cả lên, gương mặt cậu đỏ ửng. Cô cứ tưởng cậu giận nên không dám đến gần, cứ lưỡng lự đứng phía sau, đột nhiên:" Lên đi! Anh cậu đang chờ đó!"
- Cái giọng ấm áp của Dương vang lên."U…Uhm.!"
- Vi ậm ừ rồi cũng ôm lấy vai Dương.
Cậu lại tiếp tục hành động lúc nãy, đưa cô ra ngoài.
***
Thế là lúc bấy giờ chỉ còn Vân và Phong chưa leo ra ngoài. Đôi mắt màu xanh nước long lanh của Vân lấm lét nhìn Phong. Cô thừa biết "tảng băng" như cậu sẽ chẳng bao giờ tốt bụng như anh mình.
Về phía Phong, cậu cứ đứng đó, bất động, không hề có chuyển biến gì từ gương mặt băng lãnh ấy. Vân… Không! Tất cả mọi người ở đây đều không biết ở chân cậu, khuất trong ống quần là một vết cắt sâu hoắm và nó đang chảy máu. Cậu đang cố hạn chế đi lại hòng không để mọi người phát hiện ra nó, nhất là Vân. Cũng chính vì vết thương đang đau rát nên cậu sợ khi đưa cô qua bên phía kia sẽ không chịu nổi mà ngã xuống, sẽ làm cô bị thương.
Vân không nhận ra, đơn giản là cô không quan tâm hoặc khả năng che giấu của cậu quá tốt."Vân ơi! Cậu qua đây nhanh lên! Đã trễ rồi đó!"
- Giọng nói nhẹ, trong vắt của Vi cất lên. ( An nhà ta vẫn chưa hết choáng vì cái "kiss" vào tay của Huy và còn choáng hơn khi tên ấy cứ làm như không có chuyện gì)
"Em tính ở trong đó đến sáng hả?"
- Dương chen vào."Mọi người đợi em tí! Em ra ngay!"
- Vân nói vọng ra. Rồi cô lại đưa đôi mắt xanh nước nhìn Phong. Bỗng đôi mắt xanh ấy thu nhận được hình ảnh người con trai khẽ run
- cái tảng băng ấy đang run rẩy! Cô không tin vào mắt mình, lấy tay dụi dụi rồi lại mở căng ra… Quả nhiên! Thứ đôi mắt mở căng ấy tiếp nhận lại là cái hình ảnh băng lãnh đến ảm đạm của Phong, không gì khác! Cô tự hỏi liệu mình đã nhìn nhầm chăng?
Chắc chắn vậy rồi, tảng băng như cậu sẽ chẳng bao giờ run rẩy đâu! Cô nghĩ thế rồi giẫm lên bệ xi măng, cố trườn người bám vào cánh cổng.
Phong đứng bất động, đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn Vân, cậu không thể làm gì cả, vết thương ở chân đang giày vò cậu, nó không để cậu yên, nó cứ ngoác ra, để cho từng dòng máu đỏ thẫm chảy ra ngoài, loang cả ra, biến màu xanh dương của chiếc quần học sinh hóa màu đen thẫm.
SOẠT
"Aaaa!"
- Một cơ thể nhỏ bé rơi khỏi thanh sắt… rơi khỏi vị trí cao nhất của cánh cổng. Hình ảnh đó nhanh chóng thu vào tầm mắt Phong, cả Vi, Dương, Huy, An cũng hướng mắt theo . Từng tiếng "cẩn thận", "coi chừng" vang lên rồi nhanh chóng tan vào không gian tối tăm, cuốn theo những ánh mắt mở to, những đồng tử dãn rộng...
Còn cái cơ thể ấy đang giãy giụa trong không gian tối mịt, nỗi sợ hãi tột độ bủa vây lấy Vân, nuốt chửng cô vào màn đêm khủng khiếp, ánh trăng chiếu xuống thân xác bé nhỏ nhưng cũng không cứu lấy được thân xác ấy. Cô nhắm mắt, chờ thân thể rơi xuống nền xi măng lạnh ngắt…
BỘP
Cô đã rơi xuống …
Nhưng không phải đất!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!