Thẩm phán lập tức tuyên bố tạm nghỉ phiên tòa.
Kỷ Hi Di chẳng còn tâm trí đâu mà giữ gìn phong thái nữa. Cô ta lao về phía khu vực gần nhất, miệng gào lên: "Mẹ! Mẹ!"
Hai cảnh sát tòa án giữ chặt lấy cô ta. Kỷ Hi Di trừng mắt nhìn họ gằn giọng: "Tôi muốn đi xem mẹ tôi!"
Cuối cùng, cô ta được đặc cách cho phép đi đến băng ghế dự thính dưới sự kiểm soát của cảnh sát tòa án, bước đến bên cạnh bà Kỷ. Bà từ từ tỉnh lại, liếc nhìn Kỷ Hi Di bên cạnh rồi lại nhắm nghiền mắt, miệng lẩm bẩm: "Đại Tình Tử..." Nói xong mấy chữ đó, bà lại nhắm mắt lại. Bà không có cách nào đối mặt với nỗi đau khi tỉnh táo.
Xe cấp cứu đến. Kỷ Hi Di quay sang Jason đang đứng cách đó không xa, nghiến răng nói: "Tôi yêu cầu ông lập tức, ngay lập tức xin Thẩm phán cho tôi đi theo mẹ tôi đến bệnh viện."
Jason vội vàng đi làm theo. Charlyn nãy giờ không nỡ làm phiền, thực ra cô ta vẫn luôn đứng cạnh cảnh sát tòa án. Lúc này cô ta mới lên tiếng nói với Kỷ Hi Di: "Cô đừng vội. Nếu Thẩm phán không phê chuẩn, tôi sẽ đi theo đến bệnh viện."
Kỷ Hi Di nhìn thấy Charlyn, mọi cảm xúc dường như khựng lại một giây. Kỷ Hi Di gật đầu với cô ấy. Trước mắt chỉ có thể làm như vậy.
Cách đó không xa, Yên Lan và Lợi Mạn San đều chưa rời đi, nhưng cũng không bước tới làm phiền. Yên Lan nhìn bà Kỷ được khiêng lên cáng, khẽ thở dài, nói nhỏ với Lợi Mạn San bên cạnh: "Em đoán, cách bào chữa vừa rồi của Jason chưa được sự đồng ý của Kỷ Hi Di," nàng ngừng một chút, "Cô ta sẽ không bao giờ đồng ý làm như vậy."
Lợi Mạn San hoàn hồn, cũng thở dài: "Nhưng làm vậy có ích không?"
"Chúng ta đều biết, ông ta không thể nào hoàn toàn tẩy sạch tội danh cho Kỷ Hi Di. Chiến thuật của ông ta hiện tại chỉ có thể là làm mọi cách để giúp cô ta được giảm án. Nếu Bồi thẩm đoàn chấp nhận câu chuyện của ông ta thì có thể sẽ hiệu quả, nhưng đây là vấn đề rất chủ quan."
Sự hỗn loạn tại hiện trường lắng xuống khi bà Kỷ được đưa đi. Nhưng bên ngoài tòa án, một sự hỗn loạn lớn hơn có lẽ sắp bắt đầu.
Yên Lan cũng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi, vừa đi vừa nói với Lợi Mạn San: "Nói thật, vừa nãy khi Jason nói ra những lời đó, có một khoảnh khắc em đã lo Kỷ Hi Di sẽ trực tiếp bắt ông ta dừng lại, chấm dứt màn bào chữa này."
"Cô ta thà nhận tội còn hơn, đúng không?"
"Em không biết giữa việc nhận tội và việc những bê bối gia đình bị phanh phui trước bàn dân thiên hạ, cô ta sẽ chọn cái nào. Nhưng em nghĩ, giữa việc bị kết án và việc bị l*t tr*n trước công chúng, cô ta sẽ chọn bị kết án. Theo những gì em hiểu về cô ta, hình phạt này thậm chí còn kinh khủng hơn cả việc bắt cô ta ngồi tù."
Hai người dừng lại sau cánh cửa, biết rằng bên ngoài đang có vô số phóng viên chờ đợi. Lợi Mạn San nắm lấy tay Yên Lan: "Chị lại càng lo lắng cho em hơn. Bị người ta tra hỏi hết lần này đến lần khác trước đám đông, bị người khác bình phẩm về chuyện đời tư trong quá khứ... Tuy chị biết em luôn chuẩn bị tâm lý, chị cũng đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi nhìn em đứng đó bị chất vấn, chị vẫn thấy thật bất công."
Yên Lan mỉm cười: "Thực ra hôm nay em bỗng có một cảm giác. Đó là khi cái điều em sợ bị phơi bày ra ánh sáng nhất lại mang đến cho em một khoảnh khắc thanh thản. Giống như từ nay về sau em không cần phải sợ hãi nữa. Giống như... giống như hai năm trước khi em ở dưới đáy vực sâu và chọn đi học leo núi vậy. Chị biết em sợ độ cao mà, nhưng khi thực sự vượt qua được rào cản đó, em thấy chứng sợ độ cao của mình dường như không còn nghiêm trọng đến thế nữa.
Em đã có thể đi chiếc thang máy kính ngoài trời của nhà chị, có thể cùng chị đi ngồi Vòng đu quay."
Lợi Mạn San nhìn nàng, trong mắt ngập tràn sự dịu dàng: "Chị sẽ mãi mãi tự hào về em."
Cánh cửa tòa án vừa mở ra, ánh đèn flash và tiếng ồn ào bên ngoài ập đến như thủy triều. Các phóng viên lập tức lao tới, ống kính máy quay chĩa thẳng vào Yên Lan và Lợi Mạn San, micro gần như dí sát vào mặt các cô, kèm theo những câu hỏi dồn dập, sắc bén:
"Cô Yên Lan, cô có cho rằng Yvonne Chi có tội không?"
"Cô nghĩ sao về những thông tin vừa được công bố trong phiên tòa?"
"Cô có sẵn sàng tha thứ cho cô ấy không?"
"Cô Samantha, liệu vụ thâu tóm của Tử Hồ có bị ảnh hưởng bởi vụ án của Yvonne Chi không?"
"Xin hỏi quan hệ hiện tại của hai người là...?"
Đối mặt với sự bủa vây kín kẽ như vậy, Lợi Mạn San hơi nghiêng người, che chắn cho Yên Lan bên cạnh. Cô khẽ nghiêng đầu nhìn nàng, tựa hồ đang hỏi xem có cần cô đứng ra đối phó không. Yên Lan gật đầu với cô. Nàng đưa mắt nhìn đám đông trước mặt với vẻ điềm tĩnh, giọng nói từ tốn: "Đây là việc mà Bồi thẩm đoàn cần quyết định, không phải tôi."
Giọng nàng không lớn, nhưng toát lên sự lý trí cực kỳ mạnh mẽ. Các phóng viên vội vàng điều chỉnh máy ghi âm, sợ bỏ sót dù chỉ một chữ.
"Vậy xin hỏi ý kiến cá nhân của cô thì sao?" Một phóng viên không chịu buông tha, tiếp tục truy vấn.
"Lập trường của tôi đã được thể hiện rõ ràng trước tòa," giọng Yên Lan ôn hòa, nhưng không có chút nhượng bộ nào, "Bằng chứng đã được nộp, Tòa án sẽ đưa ra phán quyết công bằng."
"Nếu cô ta bị kết án có tội, cô có cảm thấy hài lòng không?"
Yên Lan khựng lại một nhịp. Ánh mắt nàng không còn dừng lại trên mặt các phóng viên nữa, mà nhìn về phía xa xăm, như thể xuyên thấu qua đám đông để nhìn thấy một điều gì đó xa xôi hơn. Vài giây sau, nàng mới chậm rãi cất lời: "Không ai có thể cảm thấy hài lòng vì một chuyện như thế này cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!