Chương 9: (Vô Đề)

Lợi Mạn San tỉnh dậy với cơn đau đầu âm ỉ. Tối qua cô uống không nhiều rượu, nhưng nhắm mắt ngẫm nghĩ lại, có lẽ là do cơ thể đang hơi cảm nhẹ.

Thảo nào đêm qua cô say nhanh và bất ngờ đến thế. Lợi Mạn San cố gắng mở mắt, đưa tay tìm điện thoại. Điều đầu tiên đập vào mắt là một cuộc gọi nhỡ. Cô nhắm mắt lại rồi mở ra lần nữa để chắc chắn mình không nhìn lầm: 3 giờ rưỡi sáng, Yên Lan đã gọi cho cô một cuộc.

Lợi Mạn San ngồi dậy, ngẩn người một lúc rồi lướt xem nhật ký điện thoại, thấy tin nhắn mình đã gửi đi: Đang sợ cái gì?

Đối chiếu thời gian, cuộc gọi của Yên Lan đến ngay sau tin nhắn đó.

Cô nhắm mắt lại, thở hắt ra một hơi dài, cảm thấy có chút bực bội, chút hối hận và cả chút rối bời. Cơn đau đầu dường như trở nên sắc nhọn hơn theo từng cử động. Cô xuống giường, lấy từ trong túi ra lọ thuốc, nuốt hai viên.

Đến tám giờ sáng, điện thoại của Yên Lan lại gọi tới lần nữa. Lần này Lợi Mạn San không bỏ lỡ.

"Tôi đang ở sảnh khách sạn."

"Lên đây đi, phòng 1824."

Đầu dây bên kia khựng lại một chút: "Được."

Yên Lan mang theo cái lạnh buổi sớm của New York cùng một túi bánh mì Bagel mới ra lò và hai ly cà phê mới xay nóng hổi bước vào phòng.

Ánh nắng xuyên qua lớp rèm voan mỏng chiếu vào. Yên Lan quen cửa quen nẻo đi tới, kéo nốt lớp rèm voan ra, rồi quay người lại: "Thế này được không?"

Lợi Mạn San nhìn ánh nắng chan hòa phủ lên sườn mặt Yên Lan, khiến làn da nàng như hòa tan vào trong sữa. Nàng cười rạng rỡ, hoàn toàn không giống người đã gọi cho cô lúc 3 giờ rưỡi sáng.

Thuốc giảm đau bắt đầu phát huy tác dụng, cơ thể khoan khoái hơn. Lợi Mạn San gật đầu, lấy từ minibar ra hai chai nước, một chai soda, một chai nước tinh khiết, rồi đi tới ngồi xuống: "Nào, để tôi xem món Bagel cô cực lực đề cử ngon đến mức nào."

Yên Lan cũng ngồi xuống, cười mở túi giấy ra, mùi thơm càng thêm nồng đậm. "Cũng chẳng phải ngon đến mức kinh thiên động địa gì đâu, chỉ là chủng loại phong phú, thú vị thôi."

Lợi Mạn San nhìn nàng lấy ra mười hộp nhỏ cream cheese, đủ vị mặn ngọt, bày đầy cả bàn.

"Không biết khẩu vị của cô thế nào nên tôi mua bốn loại Bagel tôi thích ăn nhất: Việt quất, Phô mai, Trứng gà và Lúa mạch đen. Nếu không phải sợ ăn không hết thì tôi đã mua tất cả rồi," Yên Lan cười nói.

Lợi Mạn San cùng nàng xé túi giấy, mở hộp sốt, cả hai đều ngầm hiểu không nhắc lại chuyện đêm qua.

"Hôm nay cô về luôn à?"

"Chuyến bay buổi trưa," Lợi Mạn San chọn hộp sốt cá hồi, "Còn cô?"

"Trưa nay tôi hẹn gặp Victor."

Lợi Mạn San gật đầu: "Sau đó thì sao? Ở lại đây qua cuối tuần hay về Chicago?"

Yên Lan nhìn đồng hồ: "Hôm nay đã là thứ Sáu rồi sao? Thời gian của tôi rối tung cả lên. Vậy còn cô... hôm nay về luôn à?"

"Tôi có hẹn với văn phòng Thượng nghị sĩ Madison lúc bốn giờ chiều nay."

Yên Lan hít sâu một hơi: "Hiệu suất cao quá. Vậy tôi cũng phải nhanh chóng hẹn gặp Hiệp hội Luật sư Chicago, thứ Hai tuần sau bắt đầu thiết lập liên hệ với họ."

"Ừm, bên truyền thông để tôi lo liệu," Lợi Mạn San nhẹ nhàng khuấy cà phê. "Yên Lan, hai ngày trước Kỷ Hi Di đã chìa cành ô liu cho tôi, nói rằng cô ta có thể giúp tôi biết được nhiều thông tin không công khai."

Đột nhiên nghe thấy cái tên này và câu nói đó, sắc mặt Yên Lan trong nháy mắt nhợt nhạt đi, trở nên trắng bệch.

Lợi Mạn San nhìn thấy, cô dừng tay, ngừng ăn, đến cả hơi thở cũng trở nên thận trọng.

Yên Lan hoàn hồn lại: "Ừm, cô nghĩ thế nào?"

"Tôi nghĩ... nếu đã không tránh được thì cũng không cần trốn tránh cô ta. Về mặt xã giao, vẫn có thể kết bạn với cô ta được chứ?"

Yên Lan nhìn cô, ánh nắng đọng lại trong đáy mắt nàng, nhưng nơi con ngươi trong veo ấy lại ẩn chứa một nỗi u buồn không thể tan biến. Dường như từ khi Lợi Mạn San quen nàng, nỗi u buồn ấy đã đóng băng ở đó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!