Chương 50: (Vô Đề)

"Hỏi cô đó!" Nước mắt Yên Lan chực trào ra.

"Chị?" Lợi Mạn San cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên. Màn hình đã vỡ nát, nhưng cô vẫn kịp liếc thấy tin nhắn của Kỷ Hi Di.

"Đừng có nhặt!"

Lợi Mạn San đặt điện thoại lên bàn, ngồi xuống bên cạnh nàng, cố gắng giữ nhịp thở ổn định: "Kỷ Hi Di tìm em, đúng không? Chuyện gì vậy?"

"Cô đã nói gì với cô ta?"

"Chị..." Lợi Mạn San gần như cười khổ, "Chị không hề liên lạc với cô ta."

"Trùng hợp vậy sao, vừa xảy ra chuyện, cô ta đã lập tức nhắn tin chúc tôi Giáng sinh vui vẻ?"

"Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi, nhưng thực sự không liên quan gì đến chị."

Lợi Mạn San đứng dậy, đi ra phía cửa nhặt mấy túi đồ ăn đang vứt dưới đất. Bộ dạng hiện tại của Yên Lan làm cô nhớ đến Chloe. Những lúc trạng thái của Chloe tồi tệ nhất, cô cũng từng đối phó như thế này: Cố gắng không bộc lộ cảm xúc, chỉ trình bày sự thật, và dành ra tất cả sự kiên nhẫn mình có.

Cô lấy từng hộp thức ăn bày lên bàn. Lúc nãy y tá dặn phải bổ sung vitamin và protein, nên cô mua trứng gà, cháo cá, sữa đông hai lớp, và hai chai nước ép rau củ mới ép. Những thứ này chắc cũng dễ tiêu hóa.

Cạnh giường có một chiếc bàn ăn nhỏ dạng gấp. Lợi Mạn San kéo nó ra, dựng lên, rồi đặt phần bữa sáng của Yên Lan lên đó.

Yên Lan nhìn cô. Chỉ mới hơn mười tiếng trước thôi, giờ này ngày hôm qua, nàng còn hận không thể treo người lên cổ cô, còn hiện tại thì sao?

Nàng rất muốn tin tưởng cô, nhưng bản thân nàng lại chẳng có cái vận may đó. Đằng sau sự tin tưởng luôn luôn là những tổn thương.

"Có cần nâng đầu giường lên một chút không?"

Yên Lan không lên tiếng, coi như ngầm đồng ý. Lợi Mạn San đi ra phía sau, nhẹ nhàng điều chỉnh để đầu giường nâng lên một chút, cho đến khi Yên Lan có thể ngồi ăn thoải mái.

"Muốn chị đút cho em không?"

"Không cần." Yên Lan nhíu mày.

"Được rồi, ăn từ từ thôi. Chị cũng đói rồi."

Lợi Mạn San ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh. Kể từ lúc đi mua đồ ăn đến giờ, cô chẳng hề thấy đói. Nãy giờ liên tục kêu đói trước mặt Yên Lan vốn dĩ chỉ là muốn k*ch th*ch sự thèm ăn của nàng, nhưng nói mãi dường như chính cô cũng tin thật, lúc này quả thực bụng đã thấy đói cồn cào.

Hai người cứ thế lặng lẽ ăn. Lợi Mạn San không nói thêm gì nữa, chỉ bật tivi lên một chút âm lượng để lấp đầy sự tĩnh lặng này. Việc Yên Lan chịu ăn uống chứng tỏ cảm xúc của nàng đã ổn định lại phần nào, cô không muốn kích động nàng thêm nữa.

Lợi Mạn San nghĩ thầm, Yên Lan rốt cuộc vẫn là một ngọn cỏ dại quật cường. Nàng có một hệ thống phòng vệ của riêng mình. Cho dù cuồng phong gào thét, bão tuyết mịt mù, nàng vẫn sẽ tự thuyết phục bản thân cố gắng vươn về phía mặt trời.

Nhưng còn đêm qua thì sao? Đêm qua nàng thế mà lại muốn tìm đến cái chết. Lợi Mạn San lại nghĩ, hai năm trước chắc hẳn nàng chưa từng nghĩ đến cái chết, nếu không, lúc đó chỉ có một mình, nếu nàng thực sự động ý niệm đó thì đã chẳng có ai cứu được.

Nói như vậy, sự việc lần này do mình gây ra quả thực đã giáng cho nàng một đòn đả kích chưa từng có sao?

Caroll nói nàng là một ngọn núi lửa đang ngủ đông, nhưng có lẽ khi ngọn núi lửa ấy thức giấc, sức tàn phá mới là khủng khiếp nhất.

Ăn xong, kết quả xét nghiệm máu cũng có. May mắn là không có vấn đề gì nghiêm trọng, trước mắt chỉ là sốt nhẹ và viêm phổi nhẹ.

Y tá mang thuốc đến, thông báo hôm nay có thể xuất viện, nhưng dặn Yên Lan ngày mai phải quay lại tái khám.

Yên Lan đang tra cứu gì đó trên chiếc điện thoại vỡ nát. Lợi Mạn San cẩn thận đi đến bên cạnh: "Cẩn thận xước tay, trên đường về chị sẽ mua cho em cái mới."

Yên Lan ngước mắt nhìn cô, ánh mắt mờ mịt sương khói, như thể đang nhìn một người hoàn toàn xa lạ.

"Yên Lan...?"

"Tôi đã đặt khách sạn rồi. Lát nữa về nhà cô lấy đồ, trong thời gian ở Hồng Kông tôi sẽ không làm phiền cô nữa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!