Chương 42: (Vô Đề)

Nằm trên giường thêm một lát, Yên Lan đứng dậy: "Em đi tắm đây. Nếu sáng nay chị không đến công ty thì để em làm bữa sáng cho."

Lợi Mạn San chống một tay lên đầu, nằm nghiêng ngắm nhìn nàng. Cảm giác như được quay trở lại những tháng ngày bình yên dung dị đã lâu không gặp. Cảm giác này đã vắng bóng trong cuộc đời cô quá nhiều năm, đến mức có chút xa lạ.

Nhìn Yên Lan thoải mái tự tại trước mặt mình như vậy, Lợi Mạn San cảm thấy, có lẽ những cái gọi là chướng ngại đều đã tan biến trước sức mạnh của tình yêu.

Một năm trước, Yên Lan vội vã bò dậy khỏi giường, từ chối ăn sáng cùng cô. Nàng vội vã thoát khỏi ảo mộng của hai ngày hai đêm đó để lao vào thực tế.

Hôm nay thì sao? Nàng bảo đi tắm rồi nấu bữa sáng cho cô. Nàng đang cùng cô sống trong thực tại.

Lợi Mạn San bỗng cảm thấy cả người tràn trề sức sống. Lớp vỏ chai sạn được đúc kết từ bao nhiêu bất hạnh trong những năm qua đang từ từ tan rã. Cô từng nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ thế trôi đi, tình thân một đi không trở lại, còn tình yêu, mười mấy năm rồi ai còn có thể trao cho cô nữa?

Cô bò dậy khỏi giường. Trong ngôi nhà này đã có thêm một Yên Lan, cuộc sống mới từ đây bắt đầu.

Vào phòng tắm đánh răng rửa mặt, Yên Lan đang tắm dưới vòi hoa sen.

"Em ăn mấy quả trứng?" Lợi Mạn San hỏi vọng vào.

"Một quả," Yên Lan nói xong lại nhớ ra điều gì, "Để em làm cho."

"Không sao đâu, lát nữa em còn phải nướng bánh quy mà."

Ra khỏi phòng tắm, Lợi Mạn San bật radio lên, vừa nghe tin tức vừa làm bữa sáng. Tủ lạnh đã được Yên Lan lấp đầy đồ ăn. Cô cho bánh mì vào lò nướng, rồi lấy hai quả trứng làm món trứng ốp lết.

Cô nhớ Yên Lan thích ăn trứng chiên chín cả hai mặt. Trong chảo vang lên tiếng xèo xèo vui tai. Radio phát bản tin dự báo thời tiết bằng tiếng Quảng Đông, nói rằng đêm Giáng sinh hôm nay sẽ có mưa, nhiệt độ cao nhất 12 độ C. Do ảnh hưởng của gió mùa Đông Bắc, sóng biển ven bờ cũng sẽ khá lớn, nhắc nhở người dân chú ý giữ ấm và cẩn thận khi đi chơi biển.

Yên Lan mang theo hương hoa dành dành tươi mát từ phòng tắm bước ra, đi đến khu bếp. Thấy Lợi Mạn San đang xúc trứng ra đĩa, sữa cũng đang được hâm nóng trên bếp nhỏ, nàng ôm chầm lấy Lợi Mạn San từ phía sau, áp mặt vào lưng cô.

"Oa, thơm quá đi." Lợi Mạn San cảm thán.

"Đúng vậy, em đói lắm rồi."

"Chị bảo em ấy, em thơm quá." Giọng Lợi Mạn San tràn đầy sự cưng chiều.

"Về em sẽ mua ngay loại sữa tắm chị đang dùng."

"Vậy em có thể ngày nào cũng nhớ đến chị không?"

"Sẽ."

Lợi Mạn San hơi ngạc nhiên. Yên Lan lại không hề che giấu tình cảm như vậy, hình như là lần đầu tiên. Cô xúc động đến mức không nói nên lời.

"đang nghe gì thế?" Yên Lan hỏi, chính nàng cũng hơi bất ngờ vì mình vừa buột miệng nói ra câu đó.

"Radio bảo hôm nay trời không ấm lắm, tối nay biển còn có sóng lớn. Tiệc tối nay của công ty chị tổ chức ở ven biển, nhưng trong nhà hàng chắc sẽ không ảnh hưởng gì."

"Vậy phải chú ý an toàn đấy, đừng có chạy lung tung ra ngoài."

Một tay Yên Lan trượt từ vòng eo thon thả của Lợi Mạn San xuống đùi. Cô đang mặc một bộ đồ ở nhà, áo hoodie và quần short cotton trắng tinh, sờ vào mềm mại vô cùng. Tay Yên Lan luồn vào ống quần short, phát hiện bên trong trống không.

Cơ thể Lợi Mạn San thoáng căng cứng. Tay kia của Yên Lan lại luồn vào trong áo hoodie, v**t v* lên ngực cô.

"Đừng quậy."

"Đừng cử động."

"Yên Lan, sữa trào ra bây giờ."

"Chị cứ làm việc của chị đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!