Chương 40: (Vô Đề)

Rạng sáng tại Chicago, Charlyn bất chợt tỉnh giấc. Cô ta vừa mơ thấy một người, nhưng không phải Chloe, cũng chẳng phải ông bà nội đã khuất.

Mỗi năm, những ngày lễ tết đều cô độc như nhau. Mỗi năm vào dịp này, cô ta đều sẽ mơ thấy những người đã đi xa, những người cô ta không bao giờ còn được gặp lại hay chạm vào được nữa. Nhưng năm nay, cô ta lại mơ thấy một người đang còn sống sờ sờ.

Charlyn cầm điện thoại, gọi cho nhân viên điều hành chuyên cơ riêng của mình.

"Kyle, xin lỗi đã gọi cậu vào giờ này. Giúp tôi chuẩn bị một chút, tôi muốn bay đến Irvine."

...

Lợi Mạn San bước vào phòng tắm. Yên Lan đã đứng dưới vòi hoa sen, đang điều chỉnh nhiệt độ nước. Lợi Mạn San mở cửa kính bước vào. Cô chẳng có tâm trí nào để tắm rửa, chỉ muốn cùng người trước mặt "vờn nước" mà thôi.

Yên Lan đổ sữa tắm ra tay, xoa lên người cô. Lợi Mạn San vẫn còn lưu luyến nụ hôn vừa rồi, liền tìm đến đôi môi nàng. Yên Lan nhắm mắt lại, cảm nhận tín hiệu nồng nàn từ môi lưỡi cô truyền sang, lẫn trong đó là chút hương trái cây thoang thoảng còn vương lại của rượu vang đỏ. Đôi tay nàng cũng chẳng còn làm nhiệm vụ xoa sữa tắm đơn thuần nữa, từng động tác v**t v* đều mang theo tín hiệu và mục đích rõ ràng.

Hai b* ng*c áp sát vào nhau, trơn tuột nhờ lớp sữa tắm mịn màng. Một tay Yên Lan tìm đến b** ng*c cô, nhẹ nhàng x** n*n, rồi ghé sát tai cô thì thầm: "Tối qua tôi nhường cô rồi, hôm nay tôi đã lại sức..."

Lợi Mạn San khựng lại một nhịp, rồi hôn lên vành tai nàng khiến Yên Lan khẽ run lên. Ngón tay nàng vẽ vòng tròn trên nụ hoa đã thức tỉnh: "Tôi hình như từng có một ảo tưởng. Hôm nay lúc đến văn phòng, nếu không phải vì bàn chuyện nghiêm túc, tôi đã muốn... làm cô ngay trên bàn làm việc rồi."

"Ai làm ai cơ?" Lợi Mạn San phả hơi nóng lướt qua mang tai nàng.

"Ở văn phòng cô, đương nhiên là tôi làm cô rồi."

"Ồ? Muốn phân định chủ khách rõ ràng thế sao? Được rồi, tôi hiểu rồi."

"Cho nên ngày mai tôi có cần đến thăm cô nữa không?"

"Đợi tôi về Chicago đi, đến văn phòng cô tìm cô."

Yên Lan cười khẽ, ngón tay ấn mạnh xuống day nhẹ, không đợi Lợi Mạn San kịp phản ứng đã trượt xuống dưới thám hiểm.

"Yên Lan..."

"Khi nào về Chicago?"

"... Bây giờ luôn?"

"Tôi nói nghiêm túc đấy."

Ngón tay Yên Lan cảm nhận được một nơi khác đang run rẩy thức tỉnh. "Qua năm mới..."

"Vậy có muốn bay cùng tôi không?"

"... Ừm, bay cùng cô."

Yên Lan hơi tách người ra một chút: "Lên giường đi."

"Ở đây ảnh hưởng đến phong độ của cô sao?"

Yên Lan nhếch môi: "Hơi hơi. Phòng tắm ở Hồng Kông nhỏ quá."

Lợi Mạn San bị nàng chọc cười: "Hay là để tôi làm mẫu trước cho cô xem cách phát huy phong độ trong phòng tắm chật hẹp nhé?"

"Không cần."

Xả sạch sữa tắm, lau khô người, khi đi ngang qua bồn rửa mặt, Lợi Mạn San bị Yên Lan kéo lại: "Đánh răng đã."

Được rồi, đánh răng. Yên Lan ngoan ngoãn đánh răng cùng cô, cất cốc nước gọn gàng, lau khô bồn rửa mặt. "Tôi đổi ý rồi," Yên Lan nói, nhẹ nhàng đẩy Lợi Mạn San về phía bồn rửa mặt, "Ngồi lên đi."

Vừa nói nàng vừa trải chiếc khăn tắm lên mặt bàn đá lạnh lẽo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!