Tiếng nhạc Giáng sinh vang vọng khắp con phố đi bộ. Yên Lan chọn một quán lẩu cháo hải sản nhỏ vì thấy hợp mắt. Sống ở Mỹ lâu năm, nàng cũng đã nếm qua không ít món Quảng Đông chính gốc, nên mấy món như dimsum trà lầu, cơm thịt băm hấp hay mì hoành thánh... nàng đều không mấy thiết tha.
Gọi xong phần cháo và mấy món ăn kèm, tranh thủ lúc chờ đồ ăn lên, nàng lấy ra tấm thiệp vừa mua, cẩn thận trải lên một tờ giấy sạch, rồi rút bút ra.
Khi còn ở Mỹ, nàng đã đặt làm riêng một món quà đặc biệt cho Lợi Mạn San: Một cuốn sách bản đồ sao chưa hoàn thành.
Nàng tìm được một cửa hàng chuyên làm bản đồ sao theo yêu cầu. Chỉ cần cung cấp một mốc thời gian và địa điểm cụ thể, họ sẽ phục dựng lại bầu trời sao của khoảnh khắc đó. Người ta thường dùng ngày sinh nhật, ngày gặp gỡ đầu tiên, ngày kỷ niệm... để làm thành một tấm bản đồ sao, lồng khung làm quà tặng.
Nhưng Yên Lan không biết nên chọn ngày nào. Sinh nhật? Chẳng ai biết sinh nhật thực sự của Lợi Mạn San. Ngày đầu gặp gỡ? Ngày kỷ niệm một năm? Nhưng nàng và cô ấy đâu phải là người yêu.
Nàng muốn tặng món quà này, bởi nàng muốn Lợi Mạn San biết rằng: Bất luận quá khứ ra sao, bất luận cội nguồn của cô có tìm được hay không, thì trên thế giới này, cô vẫn luôn có một vị trí độc tôn.
Nàng nhớ lại bốn năm trước, cái bản thân ngốc nghếch khi chuẩn bị quà Giáng sinh cho Kỷ Hi Di. Lần đầu tiên đón lễ cùng người yêu, nàng chỉ muốn dốc hết tất cả những gì tốt đẹp nhất để tặng cho người ta. Có lẽ chính vì cho đi quá nhiều một lúc, người ta không gánh vác nổi sức nặng tình cảm đó, nên mới định sẵn phải rời xa.
Lần này, trong tiềm thức mà chính nàng cũng không muốn thừa nhận, nàng thậm chí không muốn tặng một món quà trọn vẹn ngay từ đầu. Tốt nhất là cùng nhau đi đến cuối con đường, món quà mới trở nên hoàn chỉnh.
Nàng quyết định làm một cuốn sách bản đồ sao dạng loose
-leaf. Nàng chọn ngày sinh nhật hiện tại của Lợi Mạn San do cha mẹ nuôi đặt, ngày cô gia nhập Tử Hồ, ngày cô rời Chicago đến Hồng Kông. Nàng cũng lén lút thêm vào ngày gặp gỡ cô trong trận bão tuyết năm ngoái, và cả ngày cô đưa nàng về nhà ngắm sao.
Làm thành dạng rời, là để tương lai nàng có thể rút bỏ trang nào đó, hoặc thêm vào những trang mới.
Có lẽ Yên Lan hiểu rõ, khi chuẩn bị món quà này, nàng đã bước qua ranh giới của bạn bè, bạn tình hay đối tác công việc... Cho nên có lẽ cũng là để chừa cho mình một đường lui, một cơ hội đổi ý vào phút chót.
Đối với món quà này, nàng mãi vẫn chưa nghĩ ra nên viết gì vào thiệp. "Gượng ép" ghép quá khứ của cô và nàng vào chung một cuốn sách bản đồ sao, tấm thiệp nên viết thế nào đây? Tiến thêm một bước là tỏ tình, lùi một bước lại thành ra khẩu thị tâm phi.
Mãi cho đến hôm nay, khi bay qua hơn một vạn cây số để đến ở trong nhà Lợi Mạn San, sà vào vòng tay cô, đem những bí mật và nỗi sợ hãi của mình phơi bày trước mặt cô, khoảnh khắc rời khỏi văn phòng cô sáng nay, Yên Lan cảm thấy, có lẽ có thể tiến thêm một bước.
Nàng chọn một tấm thiệp chủ đề lễ hội, chỉ có điều ở chỗ ký tên in hình hai trái tim lồng vào nhau.
Lúc nãy đi dạo trên phố, nàng đã soạn sẵn nội dung trong đầu. Giờ đây nàng đặt bút viết:
"A San,
Trong vũ trụ bao la này, cô trước sau vẫn luôn là một sự tồn tại đặc biệt, độc nhất vô nhị.
Rất vui vì năm nay được cùng cô đón năm mới.
Lan"
Nghĩ ngợi một chút, nàng vẽ thêm một mặt cười sau chữ "năm mới", còn chữ ký "Lan" thì đặt ngay cạnh hai trái tim lồng vào nhau.
Viết xong, ngắm nghía trái phải, cảm thấy gần như hoàn hảo, nàng mới cất vào phong bì. Vừa lúc đó cháo hải sản cũng được bưng lên.
Buổi chiều Yên Lan ngủ bù một giấc. Đến 5 giờ chiều, nàng đã có mặt ở sảnh tòa nhà văn phòng của Lợi Mạn San để đợi.
Khi Lợi Mạn San bước ra, thần thái cô rạng rỡ, chẳng giống chút nào với người vừa làm việc cả ngày trời. Ngay cả trang phục cũng đã thay đổi một bộ khác.
Yên Lan từ xa nhìn cô bước về phía mình. Như bị thần thái trong mắt Lợi Mạn San soi rọi, gương mặt và ánh mắt nàng cũng bừng sáng lên.
"Đợi lâu chưa?" Lợi Mạn San nắm lấy tay nàng.
Yên Lan có chút do dự, nhưng rốt cuộc không rụt tay lại: "Mới đến thôi. Hôm nay làm việc có mệt không?"
"Không mệt, về sớm mà. Chắc tôi là người tan làm sớm nhất công ty đấy."
"Cô nói với Nicole chưa?"
Lợi Mạn San xua tay: "Đêm nay chúng ta tạm thời không nói chuyện công việc, được không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!