Yên Lan mua vé hạng phổ thông, cùng hạng vé với chuyến bay lần trước của Lợi Mạn San. Chuyến bay cất cánh lúc 6 giờ tối thứ Bảy, hạ cánh xuống Hồng Kông đã là hơn 10 giờ tối Chủ nhật.
Chỉ mới qua một tháng, thời tiết đã bớt nóng bức hơn hẳn.
Lợi Mạn San mặc một chiếc áo gi lê da lộn màu đen thắt eo bên ngoài chiếc áo thun trắng, phối cùng quần âu ống đứng màu đen, khiến đôi chân càng thêm dài miên man. Cô đứng ở sảnh đến, trên tay ôm một bó hoa tulip màu tím nhạt, được gói bằng giấy voan màu trắng ngà và thắt nơ ruy băng màu tím nhạt cùng tông với màu hoa.
Cô cảm thấy loài hoa này rất hợp với Yên Lan, nàng nhìn thấy chắc chắn sẽ mỉm cười.
Hai ngày trước cô đã đặt một cây thông Noel nhỏ, chiều nay vừa được giao đến nhà. Cô đặt nó trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, treo đèn nháy lên trước, còn lại những đồ trang trí khác thì để dành đợi Yên Lan đến cùng làm.
Quan trọng hơn là, món quà nhỏ cô đặt làm riêng cho Yên Lan đã tới. Đó là một chiếc lắc tay đính kim cương của một thương hiệu trang sức danh tiếng. Điểm đặc biệt là ba viên kim cương trên lắc có thể di chuyển được. Và "đặt làm riêng" ở đây chính là dòng chữ cô yêu cầu khắc lên đó: hai bông hoa tuyết và chữ "Lan".
Cô chưa tự đại đến mức khắc cả tên mình lên đó. Với mối quan hệ hiện tại, cứ coi như đây là món trang sức nhỏ xinh tặng cho một người bạn đặc biệt vậy.
Về cách tặng quà, Lợi Mạn San cũng đã tính toán kỹ. Đợi đến đêm Giáng sinh, cô sẽ lén treo chiếc lắc lên cây thông Noel để Yên Lan vô tình nhìn thấy. Cô cảm thấy cách này thú vị hơn nhiều so với việc đưa tận tay để nàng bóc quà.
Bởi lẽ khi mang theo sự kỳ vọng để mở quà, người ta thường dễ cảm thấy thất vọng.
Yên Lan ngủ chập chờn trên máy bay. Suốt chặng đường, nàng đắp mặt nạ, chăm sóc da kỹ lưỡng vì sợ không khí trên máy bay làm khô da. Còn một tiếng nữa là hạ cánh, nàng vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi sạch sẽ, trang điểm nhẹ nhàng một chút cho tươi tỉnh.
Trong mười mấy tiếng đồng hồ mơ màng vừa qua, nàng có đủ thời gian để nhìn nhận lại hành động của mình. Có chuyện muốn gặp mặt Lợi Mạn San để bàn bạc là thật, nhưng tư tâm muốn gặp cô ấy cũng là thật.
Trước khi quyết định đi chuyến này, nàng đã từng nghĩ có nên nói với Nicole không. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn là không nên, bởi chuyện này liên quan đến Kỷ Hi Di, chỉ có thể nói với một mình Lợi Mạn San mà thôi.
Nếu không có vụ việc này, liệu nàng có bay đến Hồng Kông để gặp cô ấy không? Chắc là không. Nghe có vẻ quá điên rồ, vượt quá giới hạn quan hệ đã thỏa thuận ban đầu.
Nhưng khi máy bay bắt đầu hạ độ cao, khi biết rằng chỉ còn 30 phút nữa là được gặp Lợi Mạn San, niềm vui sướng bản năng đã làm tan chảy mọi suy tính lý trí đó.
Đặc biệt là khi điện thoại nhận được tin nhắn đầu tiên của Lợi Mạn San: Tôi đến rồi, lát nữa gặp nhé.
Khóe môi nàng cong lên, nhắn lại: Máy bay bắt đầu hạ cánh rồi, tôi tắt máy đây, lát gặp.
Lợi Mạn San nhìn tin nhắn, khẽ cười. Dường như khoảnh khắc này, mọi phiền não trong sự nghiệp, những cạm bẫy liên quan đến hàng chục tỷ đô la kia đều có thể tạm thời gác sang một bên... Cô cảm thấy, mình đang yêu.
Cứ cho phép bản thân âm thầm yêu đương trong lòng, không cần nói ra thành lời vậy đi.
Cũng giống như Lợi Mạn San, Yên Lan chỉ kéo theo một chiếc vali nhỏ bước ra khỏi cửa hải quan. Từ xa nhìn thấy dáng người quen thuộc, Lợi Mạn San đứng yên tại chỗ, muốn lặng lẽ ngắm nhìn nàng một lúc.
Yên Lan cao khoảng 1m68 đến 1m70. Tuy lúc này không đi giày cao gót nhưng vẫn rất nổi bật giữa đám đông. Không chỉ bởi chiều cao, mà còn bởi khí chất xuất chúng toát ra từ con người nàng. Nàng có vẻ đẹp của người được giáo dục bài bản, dáng người thanh thoát, khuôn mặt thanh tú, tao nhã. Lợi Mạn San chợt hiểu tại sao mình lại thấy bó tulip e ấp này hợp với nàng như thế. Chẳng phải nàng cũng giống như một đóa tulip duyên dáng đang khoe sắc hay sao?
Mái tóc dài của nàng vẫn bồng bềnh, không hề giống người vừa trải qua mười lăm tiếng đồng hồ trong khoang máy bay. Nàng mặc một chiếc áo len mỏng cardigan màu trắng gạo kết hợp với quần ống rộng, eo thắt một chiếc đai lưng màu đen. Lợi Mạn San nhớ từng nhìn thấy bộ trang phục này trong show diễn mùa hè vừa rồi, là mẫu thu đông năm nay của một thương hiệu nào đó, mặc lên người nàng quả thực rất hợp.
Yên Lan nhìn về phía này. Lợi Mạn San mỉm cười, giơ tay vẫy chào nàng.
Yên Lan bước tới, nhìn người phụ nữ đã một tháng không gặp nhưng hình bóng vẫn thường xuyên quẩn quanh trong trái tim mình. Lợi Mạn San không vội nói chuyện, chỉ nhìn sâu vào mắt nàng, như muốn nhìn thấu tâm hồn nàng, rồi mới khẽ hỏi: "Có mệt không?"
"Cũng tàm tạm, ngủ chập chờn thôi."
Lợi Mạn San nhớ đến bó hoa trên tay, đưa cho nàng: "Chào mừng đến với Hồng Kông."
Lúc nãy Yên Lan chỉ thoáng thấy bó hoa này, chưa kịp nhìn kỹ. Giờ nhận lấy, mắt nàng sáng lên: "Đẹp quá! Cảm ơn cô..."
Lợi Mạn San bật cười: "Tôi chỉ... cho cô ngắm cho đỡ ghiền thôi, lát nữa về đến nhà vẫn là cắm ở nhà tôi mà..."
Yên Lan cảm thấy Lợi Mạn San nói câu này hơi ngốc nghếch, nhưng ẩn ý đằng sau câu nói đó lại là việc nàng sẽ ở lại nhà Lợi Mạn San. Trong lòng nàng có chút ngượng ngùng, cũng bật cười theo.
Hai người cứ thế cười ngốc nghếch với nhau, có lẽ đều đang cố che giấu chút hồi hộp và e thẹn khi sắp được ở bên nhau. Lợi Mạn San kéo chiếc vali nhỏ của nàng: "Phải ủy khuất cho cô đi taxi cùng tôi rồi. Tôi không có xe riêng ở Hồng Kông, phiền phức quá."
"Không sao, tôi đi ra sân bay cũng gọi taxi thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!