Sáng sớm, Lợi Mạn San bất chợt choàng tỉnh giấc. Không biết trong mơ bị thứ gì kích động đến thần kinh, cô bật dậy, cầm lấy điện thoại, cau mày nhìn chằm chằm vào màn hình.
Một lúc sau, đôi mày hơi giãn ra, cô lấy chiếc điện thoại "cục gạch" bấm gọi cho Caroll. Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
"Đã xảy ra chuyện gì?"
"Caroll, cháu cứ có cảm giác có chuyện gì đó cháu không ổn đang diễn ra, và nó rất chí mạng."
"Tại sao cháu lại nói vậy?"
"Yvonne Chi, thái độ của cô ta đột ngột thay đổi..."
Đầu dây bên kia im lặng một lát. Sự im lặng này càng làm gia tăng nỗi sợ hãi trong lòng Lợi Mạn San.
"Sam, vốn dĩ dì định đợi xác nhận thêm chút nữa rồi mới nói với cháu. Yvonne Chi và người tên Charlyn Blanc mà cháu nhắc tới, đang lén lút tiếp xúc với nhau."
"Cái gì??"
"Dì nghi ngờ hai người họ có mối quan hệ tiếp xúc vô cùng riêng tư."
Lợi Mạn San cân nhắc từng chữ, kinh ngạc đến mức cằm suýt rơi xuống đất: "Ý dì là... tư tình?"
"Đúng vậy. Hai người họ đã thuê phòng khách sạn ba lần, đều do Yvonne Chi dùng một thân phận giả để đăng ký."
Trong đầu Lợi Mạn San nhanh chóng lướt qua các cuộc tiếp xúc với hai người này trong gần hai tháng qua: "Cháu không hiểu. Ban đầu Yvonne còn sẵn sàng đạt được thỏa thuận win
-win với chúng ta, nhưng hiện tại thái độ của cô ta là muốn ngăn cản vụ xác nhập. Chẳng lẽ Charlyn không muốn công ty bị mua lại sao?" Nói rồi cô tự lắc đầu, "Không thể nào, thái độ của Charlyn cháu rất rõ."
"Tạm thời dì chưa có thêm thông tin nào khác để cung cấp."
"Lần cuối cùng cô ta hẹn hò với Charlyn là hôm nào?"
"Hôm nay, ngay bây giờ."
"... Chuyện này chẳng có chút logic nào cả."
"Sam, dì muốn hỏi một chút, cháu vẫn không muốn dì tiếp cận Yên Lan, đúng không?"
Lợi Mạn San khựng lại: "Vâng, đúng vậy."
"Được rồi, dì hiểu."
Cúp điện thoại, Lợi Mạn San ngồi thẫn thờ suy nghĩ rất lâu. Kỷ Hi Di và Charlyn dan díu với nhau... Khả năng tồi tệ nhất là gì? Charlyn luôn là con rối của cô ta? Chỉ để giúp cô ta thăng quan tiến chức? Không thể nào, không cần thiết. Một công ty có giá trị vốn hóa 20 tỷ đô la, các cổ đông của "Cẩm Y Dạ Hành" chẳng lẽ đều là bù nhìn sao?
Lợi Mạn San lại không kìm được suy đoán: Nếu ngay từ đầu Kỷ Hi Di đã có một mục tiêu, ví dụ như Lava Capital. Charlyn giả vờ ký kết thỏa thuận thâu tóm, sau đó Charlyn âm thầm câu kết với Lava Capital, để họ thao túng giá cổ phiếu lao dốc không phanh... Kỷ Hi Di sẽ "nhất tiễn song điêu", vừa tóm gọn Lava Capital để lập chiến tích cho mình, vừa bảo vệ được "Cẩm Y Dạ Hành" không bị thâu tóm.
Nhưng rõ ràng người làm nghiên cứu thị trường và đề xuất thâu tóm "Cẩm Y Dạ Hành" ngay từ đầu là chính cô cơ mà!
...
Màn đêm dần buông xuống Chicago. Đêm nay Yên Lan không tăng ca, nàng định đi dạo phố và các trung tâm thương mại đang tràn ngập không khí lễ hội.
Nàng chẳng có gì cần mua cho bản thân, nhưng mỗi năm đến dịp này cũng phải mua sắm chút quà cáp cho đồng nghiệp, bạn bè, tiện thể để đầu óc thư giãn một chút.
Trời lạnh, nàng chuẩn bị sẵn vài tờ tiền mệnh giá 5 đô la. Đi trên con phố rực rỡ ánh đèn, mỗi khi gặp một "Ông già Noel" đang lắc chuông, nàng lại bỏ một tờ vào mũ của họ. Vì thế, dọc đường đi nàng nhận được rất nhiều lời chúc phúc: "Giáng sinh vui vẻ! Chúc cô may mắn, thưa cô!"
Ngoại trừ năm kia. Giáng sinh năm đó nàng chẳng làm gì cả, xin nghỉ phép trước hai mươi ngày, dùng hết sạch phép năm dồn vào kỳ nghỉ đông. Nàng không chuẩn bị quà cho bất kỳ ai, không tham gia bất kỳ buổi tụ tập Giáng sinh nào. Đồng nghiệp muốn tặng quà cho nàng cũng chẳng biết gửi đi đâu. Thực ra nàng chỉ ru rú trong căn hộ của mình, mỗi ngày cố nhớ gọi đồ ăn ngoài một lần, nhớ uống nước, và đợi đến khi mệt rã rời mới có thể chợp mắt được một lúc.
Thứ duy nhất vực dậy tinh thần nàng, cho nàng chút động lực sống là câu lạc bộ leo núi. Mỗi tuần đi hai lần, kết hợp với uống thuốc đều đặn, cứ thế mà sống qua ngày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!