Sáu giờ tối, Lợi Mạn San một mình ngồi xe điện leo núi l*n đ*nh Thái Bình.
Phòng Kinh doanh hôm nay đi chung cả nhóm lên núi. Lợi Mạn San đã khéo léo từ chối lời mời đi cùng họ, cũng từ chối luôn đề nghị đưa đón của tài xế riêng. Cô chỉ hẹn gặp mọi người lúc 7 giờ tại nhà hàng. Cô muốn tự mình trải nghiệm chuyến tàu điện mang đậm dấu ấn lịch sử này, ngắm nhìn phong cảnh dọc đường và từ từ hòa nhập vào nhịp sống nơi đây.
Gọi là xe cáp, nhưng thực chất nó là một đoạn tàu điện chạy trên đường ray dốc đứng. Rất giống chuyến tàu hỏa đưa du khách l*n đ*nh Jungfrau ở Thụy Sĩ mà bố mẹ từng đưa cô đi hồi nhỏ, chỉ có điều toa tàu ngắn hơn và quãng đường cũng ngắn hơn nhiều.
Tại nhà ga dưới chân núi, Lợi Mạn San chăm chú quan sát mô hình phục dựng của thế hệ xe điện đầu tiên. Chiếc xe chạy bằng hơi nước từ hơn một trăm năm trước, toa xe làm bằng gỗ, toát lên vẻ hoài cổ nồng đậm. Cô không kìm được suy nghĩ: Nếu trong hai người sinh ra mình có một người là dân bản địa Hồng Kông, vậy thì tổ tiên của họ năm xưa có từng ngồi trên chuyến tàu hơi nước này không?
Thế hệ tàu điện mới chỉ mất mười phút để đưa cô lên đến đỉnh núi. Trời đã tối, nhưng chưa tối hẳn. Phía chân trời xa xa vẫn còn vương lại chút sắc đỏ rỉ sắt chưa kịp nguội lạnh sau khi bị hoàng hôn thiêu đốt.
Đứng ở The Peak Tower nhìn xuống đảo Hồng Kông, những tòa nhà chọc trời muôn màu muôn vẻ bao quanh Cảng Victoria rực rỡ ánh đèn. Sự phồn hoa nơi này hoàn toàn khác biệt với New York hay Chicago. Màu sắc của nó phong phú hơn nhiều, không mang vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng của những đô thị phương Tây lâu đời, mà thêm vào đó chút gì mộng ảo, lung linh.
Du khách khá đông. Lợi Mạn San tản bộ sang con đường mòn Finlay Path bên trái The Peak Tower. Đây là con đường nhỏ dẫn xuống núi, được những tán cây cận nhiệt đới che phủ rậm rạp nên vắng người hơn một chút.
Chiều nay cô cố ý đi giày đế bằng đến công ty, chính là để tối nay có thể thoải mái đi dạo trên đỉnh núi. Đứng trên đường mòn Phân Lê phóng tầm mắt ra xa, có lẽ tất cả mọi người ở đây đều đang say đắm trước cảnh đêm mê hoặc này. Lợi Mạn San cũng thấy nó đẹp không sao tả xiết, nhưng giống như ý nghĩ thoáng qua trong đầu vào ngày máy bay hạ cánh, cô lại tự hỏi: Năm đó, đứa bé chưa đầy tháng là mình đã bị vứt bỏ ở góc nào trong thành phố rực rỡ này?
Có lẽ Chloe không hề ngốc, cũng chẳng phải cố chấp. Lợi Mạn San chợt nhận ra, có thể cô ấy chỉ dũng cảm hơn mình mà thôi.
Cô luôn miệng nói không có hứng thú với Hồng Kông, không quan tâm đến cội nguồn của mình. Từ năm tám tuổi bắt đầu cứng miệng cho đến tận hai mươi năm sau. Nhưng kể từ khi đặt chân lên mảnh đất này, những ý niệm ấy cứ không thể kiểm soát mà trồi lên trong tâm trí.
Nhìn đồng hồ, còn mười phút nữa là đến 7 giờ. Lợi Mạn San quay người đi về phía nhà hàng.
Tối nay Andy bao trọn nhà hàng này. Các loại rượu, hải sản, bít tết bò được phục vụ không giới hạn. Ban đầu khi Lợi Mạn San không đi cùng mọi người, đám nhân viên phòng Kinh doanh còn nhao nhao lên, bảo rằng cô định cho Andy leo cây, nói rằng tối nay khỏi cần nhảy nhót gì nữa, và Andy nên mau chóng gọi cô bạn gái bí mật đến để chuẩn bị cầu hôn đi thôi.
Nhưng khi Lợi Mạn San vừa bước vào cửa nhà hàng, ai nấy đều vui vẻ trở lại. Dường như họ thà lát nữa uống say rồi nhảy nhót điên cuồng, còn hơn là bỏ lỡ cơ hội được ăn tối cùng sếp Tổng xinh đẹp.
Lợi Mạn San vừa đến, bữa tiệc cũng chính thức bắt đầu. Andy là người đầu tiên bị mọi người vây quanh trêu chọc mở màn. Lợi Mạn San thấy cậu ta ăn mặc chỉnh tề, phong thái cũng tự nhiên hào phóng. Cô đảo mắt nhìn quanh một lượt nhưng không thấy bạn gái của cậu ta đâu. Trước khi đến đây cô đã rất tò mò, rốt cuộc là cô gái thế nào mà theo lời Sandy là "đã quen với kiểu làm trò này của Andy".
Andy cảm ơn Lợi Mạn San đã đến chung vui, nói rằng rất vinh hạnh. Mọi người lại reo hò vây quanh cô mời nói vài lời. Lợi Mạn San bước đến trước micro, nơi vốn dành cho ban nhạc biểu diễn, chỉ nói ngắn gọn hai câu: "Cảm ơn lời mời của mọi người. Chúc mừng Andy, nhân vật chính của đêm nay là cậu ấy."
Bên ngoài nhà hàng có một khu bàn tiệc lộ thiên. Lợi Mạn San cầm một ly cocktail và một chiếc đĩa nhỏ, trên đĩa có một con sò điệp nướng và hai con tôm. Đêm cuối tháng Mười Một trời vẫn chưa lạnh lắm. Cô mặc một chiếc áo vest mỏng bằng len cừu, gió nhẹ thổi qua làm vạt áo khẽ bay bay.
Đang định tìm chỗ ngồi, Lợi Mạn San thấy ở một bàn tiệc cách đó không xa, nơi ánh đèn gần như không chiếu tới, Sandy đang ngồi một mình. Trước mặt cô ấy chỉ có một ly rượu đã vơi đi quá nửa. Sandy ngẩng lên, nhìn thấy Lợi Mạn San thì không hiểu sao lại không còn vẻ ân cần đon đả như ban ngày, thậm chí còn hơi sững sờ.
Lợi Mạn San không ngồi xuống bàn mình chọn mà đi thẳng về phía đó. Trực giác mách bảo cô gái này đang có tâm sự. Bên kia Sandy cũng vội vàng đứng dậy, bước về phía cô.
"Sam, sao sếp lại ra ngoài này một mình? Bên trong náo nhiệt lắm mà."
Lợi Mạn San ngồi xuống, chỉnh lại ghế cho thoải mái: "Cô cũng thế còn gì?"
Sandy cười khổ một cái, ngồi xuống ghế bên cạnh, hai tay chống cằm, vẻ mặt đăm chiêu.
Lợi Mạn San nhấp một ngụm rượu: "Đồ ăn ở đây được đấy, hải sản rất tươi, rượu pha cũng ngon."
Sandy gật đầu: "Andy thích nhất là mời khách ở chỗ này."
"Nhắc đến Andy, sao không thấy bạn gái cậu ta đâu?"
"Không cầu hôn thì đến làm gì?"
Lợi Mạn San khẽ nhíu mày: "Không cầu hôn là không đến sao?"
"Sam, tại sao sếp không cho Andy cầu hôn?"
Lợi Mạn San đang định đưa miếng thịt sò điệp vào miệng, nghe câu hỏi này liền đặt nĩa xuống: "Cô cảm thấy việc đó thỏa đáng sao?"
"Nếu hai người họ đều thích, thì có gì không ổn chứ?"
"Tôi không cảm thấy Andy thích, nếu không sao lại lấy việc cầu hôn ra làm hình phạt cho kẻ thua cuộc? Đáng lẽ thắng mới cầu hôn chứ? Nhưng chuyện cậu ta có thích hay không không nằm trong phạm vi suy xét của tôi. Tôi chỉ cảm thấy như vậy không công bằng với bạn gái cậu ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!