Chương 25: (Vô Đề)

Giờ nghỉ trưa, các nhân viên của chi nhánh Tử Hồ tại Hồng Kông đều đang nhón gót ngóng chờ. Tổng Giám đốc tiền nhiệm đã chuyển công tác từ hai tuần trước. Lần này, Tổng bộ bên Mỹ cử một tân Tổng Giám đốc bay sang. Nghe đồn sếp mới là nữ, mang một nửa dòng máu Hồng Kông, và còn là một tuyệt sắc giai nhân.

Tân Tổng Giám đốc vừa đáp chuyến bay tối qua, sáng nay nghỉ ngơi, dự kiến buổi chiều sẽ chính thức tiếp quản văn phòng.

Do chênh lệch múi giờ, sáng nay Lợi Mạn San không hề ngủ nướng như kế hoạch. Trái lại, mới hơn 5 giờ sáng cô đã tỉnh giấc. Giờ này đang là buổi chiều ở Chicago, cơ thể cô không thể nào ngủ tiếp được nữa.

Vừa cựa mình, cô chợt thấy hai cánh tay nhức mỏi ê ẩm. Sững lại một giây, hiểu ra nguyên cớ, cô không khỏi bật cười.

Cô trở dậy xử lý một loạt email, sau đó dọn dẹp qua mấy chiếc vali hành lý đã gửi sang từ trước, rồi tản bộ xuống lầu tìm chút gì bỏ bụng.

Chín giờ rưỡi sáng, giới văn phòng đều đã yên vị ở bàn làm việc, đường phố bắt đầu vãn người. Nhiệt độ ngoài trời chỉ hơn hai mươi độ một chút, vô cùng mát mẻ. Lợi Mạn San để mặt mộc, mặc một chiếc áo hoodie mặc nhà thoải mái, quần short và đi dép xỏ ngón, bước vào những con hẻm nhỏ của thành phố xa lạ này.

Lúc trước xem bản đồ và qua lời giới thiệu của Sandy hôm qua, cách khu căn hộ của cô vài con phố có một khu phố ẩm thực rất sầm uất. Dọc theo con đường rải rác những quán ăn nhỏ nhắn. Hồng Kông vốn dĩ là nơi giao thoa của nhiều triết lý ẩm thực, đâu đâu cũng thấy sự kết hợp giữa ẩm thực Quảng Đông truyền thống và các món ăn phương Tây, vì thế khu vực này rất được người nước ngoài ưa chuộng.

Mọi thứ ở đây đối với Lợi Mạn San đều vô cùng mới mẻ. Trước đây cô mới chỉ đến Nhật Bản và Singapore ở châu Á. Nơi này phảng phất chút bóng dáng của Singapore, nhưng so với Singapore, nét văn hóa Trung Hoa ở đây lại đậm đặc hơn hẳn, có chút giống khu Phố Tàu ở Mỹ, nhưng lại hiện đại và thời thượng hơn rất nhiều.

Cô rẽ đại vào một quán ăn trông có vẻ bình dân, giống kiểu các quán cà phê bình dân của người địa phương. Chú chủ quán đứng sau quầy nhìn cô, có chút lúng túng không biết nên chào bằng tiếng Anh hay tiếng Quảng Đông. Lợi Mạn San mỉm cười với ông: "Chào buổi sáng, cho cháu hỏi còn mì vắt tre trứng tôm không?"

Ông chú gật đầu: "Còn, cháu ngồi đi."

Lợi Mạn San chọn một chiếc bàn ngồi xuống, gọi thêm một ly trà sữa kiểu Hồng Kông. Trong lúc chờ đợi, cô có chút thấp thỏm. Kể từ khi mẹ nuôi qua đời, cô chưa từng ăn lại món mì này.

Một lát sau, bát mì trứng tôm được mang ra. Những sợi mì vắt tre mảnh mai, vàng óng, rắc đầy những hạt trứng tôm màu đỏ cam rực rỡ, nhìn màu sắc vô cùng bắt mắt.

Cô gắp một đũa đưa vào miệng. Sợi mì được luộc vừa chín tới, cắn vào thấy dai giòn sần sật. Hồi nhỏ mẹ cô từng nói, mì này ngon hay không, cứ xem nó có độ dai nẩy hay không là biết. Nhai kỹ hơn một chút, vị tươi ngọt của trứng tôm từ từ lan tỏa trong khoang miệng, càng nhai càng đậm đà.

Lợi Mạn San lặng lẽ ăn. Ký ức về mùi vị từ bảy năm trước ập thẳng l*n đ*nh đầu, xộc vào khiến hốc mắt cô cay xè.

Bảy năm rồi, cô chưa từng dám nếm lại hương vị này.

Lúc tính tiền, Lợi Mạn San cố ý boa thêm một khoản bằng giá bát mì. Chắc chắn sau này cô sẽ thường xuyên ghé lại. Chú chủ quán nhận tiền, chỉ gật đầu khẽ nói một câu "Đa tạ". Dáng vẻ không biểu lộ buồn vui đó của ông khiến Lợi Mạn San nhớ đến một người họ hàng xa của mẹ nuôi từng sống ở Phố Tàu.

Trở về căn hộ, cô thay đồ, trang điểm nhẹ nhàng. Thấy giờ nghỉ trưa cũng sắp qua, cô liền gọi một chiếc taxi đi thẳng đến công ty.

Chi nhánh Hồng Kông của Tử Hồ thuê trọn tầng 19 và 20 của một tòa cao ốc ở khu Trung Hoàn. Giá thuê đắt đỏ vô cùng, nhưng vì Hồng Kông là Tổng bộ khu vực Châu Á của Tử Hồ, số lượng nhân viên rất đông, nên không thể tiết kiệm khoản này được.

Xe dừng trước tòa nhà. Lợi Mạn San cố tình không báo trước cho Sandy, cô muốn tự mình đi một vòng xem xét tình hình trước. Thẻ từ ra vào hôm qua Sandy đã đưa cho cô rồi.

Thang máy lên đến tầng 19. Vừa mở cửa đã nhìn thấy ngay cửa chính của công ty với logo thống nhất toàn cầu, vô cùng bắt mắt. Lợi Mạn San bước đến cửa, quẹt thẻ một cái, cánh cửa kính kêu "Tít" rồi mở ra. Hai cô gái ở quầy lễ tân giật mình đứng phắt dậy, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Cô gái này là ai? Sao lại có thẻ từ mở cửa? Chẳng lẽ là...

Lợi Mạn San mỉm cười trấn an: "Hi, tôi là Sam. Ngại quá, đáng lẽ tôi nên bấm chuông."

Sam... Ồ, Sam! Chẳng phải sếp Tổng mới đến tên là Samantha Li sao! Hai cô gái cuống cuồng lúng túng, suýt nữa thì cúi gập người xuống chào, miệng lắp bắp hỏi thăm. Một trong hai người vội vàng nhấc điện thoại lên định gọi vào trong.

Lợi Mạn San nhanh chóng ngăn lại: "Tôi đã dặn Sandy rồi, không cần gọi điện báo trước đâu."

Cô lễ tân ngập ngừng đặt điện thoại xuống, trong lòng hoang mang. Sao chẳng có ai báo trước một tiếng thế này? Sao không có ai ra đón sếp? Mình làm thế này có bị coi là tắc trách không? Có bị mắng không?

Lợi Mạn San như nhìn thấu sự băn khoăn của họ, lại mỉm cười hỏi: "Hai cô ăn trưa chưa? Hôm nay thời tiết đẹp lắm đấy."

"Chúng tôi ăn rồi, thưa Ms. Li! Sếp đã ăn chưa ạ?"

Cô gái kia cũng vội vàng gật đầu: "Dạ vâng, bên ngoài trời hôm nay dễ chịu lắm!"

Lợi Mạn San mỉm cười: "Tôi cũng ăn rồi," cô liếc nhìn bảng tên trên bàn, "Rất vui được gặp hai người, Lisa, Amy. Lát nữa gặp lại nhé."

Đẩy cánh cửa đôi bước vào, đập vào mắt là một hành lang rộng rãi. Hóa ra bên trong được thiết kế một cầu thang bộ nối thẳng lên tầng 20, không cần phải ra ngoài đi thang máy nữa. Phía bên phải hành lang là khu vực nghỉ ngơi. Có vài người đang đứng rót cà phê, tán gẫu, tiêu hóa bữa trưa. Khi Lợi Mạn San đi ngang qua, cô chỉ liếc nhìn một cái, không hề nán lại. Vài người ở đó nhao nhao ngoái nhìn theo.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!