Chương 19: (Vô Đề)

"Trên giường dưới giường đều như vậy cả." Kỷ Hi Di bình thản thốt ra câu nói này.

Trái tim Lợi Mạn San khẽ thắt lại. Một cỗ tức giận bùng lên từ đáy lòng, nhưng cô lập tức đè nén nó xuống, cúi đầu gài lại cúc bấm trên áo khoác.

Kỷ Hi Di lại làm ra vẻ như mình là người vô tội: "Nói thật nhé, thời gian tôi và cô ấy thực sự ở bên nhau không lâu lắm đâu. Chúng tôi là hai thế giới khác biệt. Cô ấy là một người phụ nữ tốt bụng đến ngốc nghếch, còn tôi thì... tình yêu đối với tôi xếp hạng rất thấp trong danh sách ưu tiên."

Lợi Mạn San ngẩng đầu lên, giọng điệu vẫn nhẹ nhàng bâng quơ: "Banger không phải dùng để đổi lấy việc nghe cô kể chuyện tình sử."

"Hửm?" Kỷ Hi Di nhướng mày.

"Yvonne, tôi tìm cô không liên quan gì đến chuyện đời tư. Tôi làm kinh doanh, cô làm chính trị, chúng ta cứ làm tốt việc của mỗi người."

"Cô nói sai một điểm rồi. Tôi làm pháp trị, không phải chính trị."

"Được, cô nói đúng."

"Đoạn video gốc tôi có thể đưa cho cô."

Lợi Mạn San lắc đầu: "Tôi cũng không định dùng Banger để đổi lấy đoạn video đó. Cô và tôi đều biết, chuyện đó chẳng tạo thành uy h**p gì lớn lao cả."

Kỷ Hi Di quay người lại: "Ồ? Không đổi cái đó, vậy món quà của cô tôi không dám nhận rồi."

"Thực ra một việc có thể làm theo cách tiêu cực, cũng có thể làm theo cách tích cực. Yvonne, nếu hiện tại có một kết quả có thể đồng thời thỏa mãn ba điều: Thứ nhất, cô có được chiến tích cho mình; Thứ hai, dưới sự giúp đỡ của cô, Tử Hồ thâu tóm thành công 'Cẩm Y Dạ Hành'; Thứ ba, cô và những chuyện quá khứ của cô đều được an toàn. Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"

Ánh nắng mặt trời chiếu thẳng lên mặt Kỷ Hi Di, nhưng sắc mặt cô ta lại như vừa rơi thẳng vào hầm băng. Thậm chí trong mắt còn hiện lên một tia bất an, và Lợi Mạn San đã tinh ý bắt trọn khoảnh khắc đó. "Sao thế? Tôi có diễn đạt... sai chỗ nào à?" Cô thăm dò.

Kỷ Hi Di không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào mắt Lợi Mạn San như muốn tìm kiếm điều gì đó. Hồi lâu sau, cô ta nheo mắt lại: "Làm thế nào để đồng thời thỏa mãn ba điểm này?"

"Hai điểm đầu, tôi có cách, chỉ cần cô hợp tác. Điểm thứ ba, cô cũng thừa hiểu, cô ấy chẳng hề muốn dính dáng gì đến những chuyện quá khứ kia. Mặc dù tôi không rõ cụ thể đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô hẳn phải rõ chứ. Hơn nữa, cô ấy là một luật sư rất có trách nhiệm với công việc, điểm này chắc cô cũng biết."

"Cô không rõ đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Cô yên tâm, miệng Yên Lan rất kín. Hơn nữa, tôi và cô ấy," Lợi Mạn San ngừng một chút, "Không phải mối quan hệ như cô nghĩ đâu."

Kỷ Hi Di chìm vào trầm tư, dường như đang mải nghĩ đến một chuyện khác. Một lúc lâu sau cô ta mới như người cõi trên trở về, bật cười: "Cô ấy cũng nói như vậy. Thật kỳ lạ, Yên Lan mà tôi biết đối xử với tình cảm rất nghiêm túc cơ."

Trái tim Lợi Mạn San lại thắt lại thêm lần nữa.

Kỷ Hi Di lạnh lùng nhìn Lợi Mạn San: "Xem ra hai người thực sự không phải là mối quan hệ như tôi nghĩ. Các người chẳng việc gì phải nói dối chuyện này." Cô ta cười lạnh một tiếng, "Quả nhiên, con người rồi cũng sẽ thay đổi."

Lợi Mạn San không đưa ra ý kiến gì về câu nói này, nó đã vượt ra khỏi phạm vi những gì cô muốn thảo luận.

Kỷ Hi Di nhìn đồng hồ, bước chân quay trở lại: "Lời đề nghị của cô, tôi sẽ suy nghĩ thêm."

"Tôi sẽ cho cô thấy những hành động thực tế, về điểm thứ nhất và thứ hai."

"Được, tốt nhất là nhanh lên, tôi không chờ được lâu đâu."

"Rõ rồi. Ngoài ra, Yvonne này," Lợi Mạn San dừng bước, "Bất kể thế nào, Banger vẫn là của cô. Nó rất thích cô đấy."

Tám giờ tối, tại một quán bar Les ở khu Cầu Vồng phía Bắc thành phố.

Một người phụ nữ gốc Á có khuôn mặt tinh xảo, mái tóc dài màu hồng đang nhâm nhi ly cocktail có tên s*x* Candy. Trên sân khấu, dưới ánh đèn cực tím chói lóa, hai ca sĩ chuyển giới đang say sưa ca hát. Âm lượng trong quán vừa đủ để người ta phải kề sát tai nhau mới nói chuyện được.

Kỷ Hi Di muốn ra ngoài thư giãn một chút, đành phải đội mái tóc giả này, cố gắng hết sức để không ai nhận ra. Không phải Công tố viên Liên bang thì không được làm Les, cũng chẳng phải không được ra ngoài uống rượu giải sầu. Chỉ là, cô ta là một "con ông cháu cha" không thể vứt bỏ lớp vỏ bọc gia thế, cái gánh nặng này e rằng cả đời cũng khó mà rũ bỏ được.

Hơn nữa, một khi người ta bắt đầu chĩa mũi dùi vào đời tư của cô ta, chắc chắn sẽ lôi ra không ít chuyện cũ.

Cô ta đã bắt đầu say. Chuyến đi đến trường đua ngựa ban ngày đã làm cô ta mệt lử, nhưng sự mệt mỏi về mặt tinh thần còn lớn hơn. Lợi Mạn San đi những nước cờ tấn công quá sắc bén, suýt chút nữa cô ta đã không chống đỡ nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!