Chương 18: (Vô Đề)

"Cô yên tâm, tôi sẽ không bị cô ta ảnh hưởng đâu."

Lợi Mạn San ngồi bên mép hồ bơi trên tầng thượng, giống hệt cái đêm Yên Lan ở đây, chỉ chừa lại một ngọn đèn tường. Cô nghĩ đến câu nói ban ngày của Yên Lan, trái tim khẽ nhói đau. Cô vươn chân khua nhẹ một vòng, bóng đèn phản chiếu dưới mặt nước cũng theo đó mà lay động, vỡ vụn.

Hôm đó cô từng nói, gió có hình dáng của nó, khi những vì sao kéo theo vệt đuôi sáng dài là có thể nhìn thấy được. Giờ nghĩ lại, tâm hồn con người cũng vậy, cũng giống như cái bóng phản chiếu bị đảo lộn này.

Ngay tầm tay Lợi Mạn San là nửa ly vang Cabernet Franc uống dở từ hai ngày trước. Chai rượu đã khui mấy ngày rồi, cũng chẳng phải loại rượu vang quý giá gì, nhưng mấy ngày nay cô vẫn luôn giữ lại. Đêm nay cô rót nốt phần còn lại, lặng lẽ nhớ về một khoảnh khắc nào đó trong quá khứ.

Khoảnh khắc đó có gì? Có đôi môi khao khát tìm nơi nương tựa, có sự mê ly không biết đặt vào đâu, có làn da nóng bỏng run rẩy, và cả những h*m m**n phóng túng câm lặng.

Buổi sáng tinh mơ một năm trước, bão tuyết đột ngột ngừng rơi. Mọi người vốn đã quen với sự hỗn mang xám xịt đó, nên khi ánh mặt trời rực rỡ chiếu rọi, ai nấy đều cảm thấy chói lòa. Nắng chiếu xuống dòng sông Hudson sóng sánh ánh vàng, chiếu lên Công viên Battery, chiếu vào căn phòng khách sạn trên tầng 18 kia. Cô nhìn người phụ nữ vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ấy đang quay lưng về phía mình ngồi trên mép giường, cài lại m*c ** ng*c. Ánh nắng hắt lên làn da tr*n tr** của nàng, trắng đến phát sáng.

Nàng cứ thế bình thản mặc lại đồ, dường như những nồng nhiệt cháy bỏng đêm qua chưa từng tồn tại.

"Cùng ăn sáng không?"

"Không cần đâu."

Ly rượu đã cạn. Cô lại đang mường tượng về một Yên Lan từng nghiêm túc đối đãi với tình cảm, một Yên Lan trước khi hai người quen biết nhau. Lúc đó hẳn là nàng rất nghiêm túc nhỉ? Nếu không sao lại phải chịu tổn thương lớn đến vậy. Nhưng thực ra nói thế cũng không hoàn toàn chính xác, và cũng không công bằng với nàng. Dù là năm ngoái hay năm nay, không thể nói là nàng không nghiêm túc với tình cảm, chỉ là nàng không hề cân nhắc đến việc bắt đầu một mối quan hệ tình cảm mà thôi.

Lợi Mạn San ngẩng đầu, qua mái vòm bằng kính ngắm nhìn bầu trời đêm cuối thu. Cô có chút mong chờ tuyết rơi. Tuyết đậu trên lớp kính ấy sẽ tạo ra những âm thanh rất linh động, không chỉ dùng tai để nghe, mà còn phải dùng cả trái tim để cảm nhận mới có thể nghe trọn vẹn được thanh âm ấy.

Trận bão tuyết một năm trước, đến hôm nay cô mới phát hiện ra, có lẽ nàng đã âm thầm hiện hữu trong linh hồn cô từ lúc nào không hay.

Nếu gặp nhau sớm hơn một chút thì sao? Có phải mọi chuyện sẽ khác không? Nhưng nếu thực sự khác đi, liệu Lợi Mạn San còn có thể cảm nhận được cơn say lòng người lúc gần lúc xa này nữa không?

Cứ đòi hỏi những vũ trụ song song thì quá tham lam rồi. Trên đời này làm gì có thế giới của chữ "Nếu", mọi sự xảy ra đều là sự an bài tốt nhất.

Điện thoại rung lên một tiếng. Lợi Mạn San đặt ly rượu xuống. Là tin nhắn của Caroll: Điều tra được một chuyện nhỏ, có lẽ cháu muốn biết. Cô ấy từng điều trị ở bác sĩ tâm thần suốt một năm trời.

"Bác sĩ tâm thần" — nhìn thấy cụm từ này, đôi mày Lợi Mạn San nhíu chặt lại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình: Ai?

Bên kia trả lời rất nhanh: Người mà cháu muốn bảo vệ.

Lợi Mạn San chỉ cảm thấy đầu óc "ong" lên một tiếng. Sao lại như vậy nữa? Tại sao?

Chloe, mẹ nuôi, và bây giờ lại là Yên Lan. Khoa tâm thần khác với tư vấn tâm lý. Thông thường, khi trị liệu tâm lý không còn đủ để giải quyết vấn đề, bệnh nhân cần phải được kê đơn thuốc thì mới được chuyển sang khoa tâm thần.

Lợi Mạn San nhớ lại từng khoảnh khắc ở bên Yên Lan. Những điều từng khiến cô không dám tiến tới nghiêm túc, rốt cuộc là cái gì? Từ năm ngoái cho đến trước ngày hôm qua, dường như cô chưa bao giờ gặng hỏi, cũng chẳng thèm phỏng đoán.

"Ngoại trừ những lúc ở trên giường ra, cô lúc nào cũng lạnh lùng, một vẻ lý trí đến mức vô cảm."

"Đôi khi, thứ thực sự sưởi ấm thế giới này, lại chính là sự lý trí lạnh lùng đó."

Trạng thái nhạy cảm mà đầy mâu thuẫn ấy trên người Yên Lan, đối với một cuộc tình một đêm mà nói, nó là một vẻ đẹp, một đặc điểm thu hút cô.

Nhưng hiện tại thì sao? Lợi Mạn San nhìn chiếc chai rỗng, những lời thì thầm của Chloe như văng vẳng bên tai: Sam, có lẽ em chưa bao giờ khỏi hẳn... Sam, em không bao giờ phải tức giận với tấm gương nữa rồi.........

Buổi chiều một tuần sau, tại trường đua ngựa ở vùng ngoại ô Tây Nam thành phố.

Một nhân viên đang xoa dịu con ngựa màu hạt dẻ vừa được vận chuyển từ bang Florida đến vào tối hôm trước.

Đây là một con ngựa WarmBlood thuần chủng, mới 4 tuổi, trước khi bị thiến thì nó là ngựa đực. Đi cùng nó đến đây còn có người nài ngựa đã luôn đồng hành cùng nó từ nhỏ.

Lợi Mạn San mặc trang phục cưỡi ngựa chỉn chu: mũ bảo hiểm, áo giáp bảo hộ, quần bò, boots da, găng tay da. Bộ trang phục càng tôn lên vóc dáng cao ráo, đĩnh đạc của cô. Cô đang dắt một con ngựa cao lớn màu đen, vừa đi vừa trò chuyện với người bên cạnh.

Người phụ nữ đi cạnh cô cũng mặc đồ cưỡi ngựa, tay dắt một con ngựa lớn màu xám trắng. Cô ta thấp hơn Lợi Mạn San một chút, vóc dáng cũng gầy hơn, sở hữu khuôn mặt người châu Á nhỏ nhắn, sắc sảo. Là Kỷ Hi Di.

Hai người vừa cưỡi ngựa hai vòng quanh trường đua, lúc này đang cao hứng, không còn vẻ giữ kẽ như lúc mới đến. Con ngựa Kỷ Hi Di dắt là một con ngựa cái lai, tính khí rất hợp tác. Trường đua ngựa thường không giao những con ngựa khó thuần phục cho những vị khách chưa quen để tránh xảy ra tai nạn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!