Nghe thấy cái tên này, trong ánh mắt Lợi Mạn San ánh lên một tia xót xa. Hồ Lô đang nhìn cô bằng đôi mắt hiền lành, dường như cũng nhuốm màu buồn bã, tựa hồ nó nghe hiểu được, ít nhất là nghe hiểu cái tên ấy.
Lợi Mạn San mỉm cười với nó, xoa xoa đầu nó rồi đứng dậy: "Dì mơ thấy cậu ấy thế nào?"
"Nói ra cũng lạ, con bé trong giấc mơ của dì lúc nào cũng là một cô bé con, nhỏ xíu, đúng cái dáng vẻ ngày đầu tiên được đón về từ cô nhi viện, hoặc cùng lắm là lớn hơn hai tuổi thôi," Caroll nhớ lại một cách nghiêm túc, trên khuôn mặt hiện lên nụ cười dịu dàng. "Con bé cười vô tư lự, chẳng mảy may ưu phiền."
Lợi Mạn San ngồi xuống cạnh bà: "Caroll, dì và Johan đã mang đến cho Chloe một cuộc đời tuyệt vời nhất. Em ấy đã từng rất hạnh phúc."
"Ồ, dì còn mơ thấy hồi hai đứa mới quen nhau, cùng tập bơi trong trường nữa," Caroll dường như không nghe thấy lời cô nói, cứ tự mình tiếp tục dòng hồi tưởng. "Chloe về nhà kể với dì: 'Mẹ ơi, Sam lúc nào cũng bơi nhanh hơn con một giây, con muốn đi hỏi bí quyết của chị ấy, nhưng lại sợ chị ấy không thèm để ý đến con.'"
Caroll bắt chước điệu bộ của Chloe giống hệt, khiến Lợi Mạn San như thấy lại hình ảnh cô gái ấy đang đứng ngay trước mặt mình, nở nụ cười ngốc nghếch mà xinh đẹp.
Rồi cô lại thấy cảnh hai người đứng trong hồ bơi, lúc đó đã là bao nhiêu năm sau nhỉ? Chắc là lúc tốt nghiệp đại học. Chloe đứng dưới hồ, mái tóc đen ướt sũng nước, nhìn cô và nói: "Chị còn giống con gái của Caroll hơn cả em đấy, Sam, chị giống mẹ em hơn cả em."
"Sam, cháu yêu," Caroll lúc này mới thoát khỏi dòng hồi tưởng. "Hôm nay cháu đến tìm dì có chuyện gì vậy?"
Chuyện gì sao? Lợi Mạn San ngước mắt lên, buộc mình phải dứt ra khỏi những ký ức ướt át ấy: "Cháu muốn nhờ dì giúp cháu điều tra một người."
Sắc mặt Caroll lập tức trở nên nghiêm túc, dáng vẻ thương xuân bi thu vừa nãy hoàn toàn biến mất: "Ai vậy?"
"Một nữ Công tố viên Liên bang, cháu cảm thấy cô ta có vấn đề."
"Cô ta? Là phụ nữ à," Caroll ngẫm nghĩ, "Dì không thể lạm quyền được, muốn điều tra thì phải lập án."
Lợi Mạn San gật đầu: "Cháu hiểu, chuyện đó không thành vấn đề. Nhưng cuộc điều tra này cần được bảo mật ở mức độ cao nhất."
"Nếu FBI phụ trách thì chắc chắn sẽ đảm bảo được mức độ bảo mật cao nhất. Cháu cứ nói trước xem chuyện là thế nào."
"Gần đây Tập đoàn Tử Hồ đang tiến hành một thương vụ xác nhập, cháu và luật sư bên ngoài của cháu đang bị một nữ Công tố viên Liên bang mới nhậm chức đe dọa. Cô ta tên là Kỷ Hi Di
- Yvonne Chi, quản lý khu vực phía Bắc của tiểu bang, trước đây từng làm Công tố viên địa phương ở Nam California," Lợi Mạn San vừa nói vừa lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ. "Đây là những tài liệu cháu có thể tra cứu được về cô ta.
Điểm nhấn quan trọng nhất giúp cô ta thăng tiến năm đó là việc khởi tố trùm quỹ phòng hộ Cohen, tống ông ta vào tù."
Caroll nhận lấy tập hồ sơ, rút tài liệu ra, vừa nghe vừa xem.
"Chắc dì cũng từng nghe nói về vụ án đó, hồi ấy nó đã gây ra một trận sóng thần trong giới tài chính," Lợi Mạn San nói tiếp.
"Vừa nãy cháu nói cô ta đe dọa cháu và luật sư của cháu. Đe dọa chuyện gì?" Caroll không bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.
"Cô ta và luật sư của cháu từng học cùng trường," Lợi Mạn San thận trọng dùng từ, "Từng có quan hệ cá nhân. Cháu không rõ cụ thể giữa họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng đó không nằm trong phạm vi điều tra của cháu. Điều cháu muốn làm rõ là, trong quá trình hạ bệ Cohen, Yvonne Chi có hành vi nào vi phạm pháp luật hay sai phạm quy định hay không."
"Cháu vẫn chưa nói cho dì biết, cô ta đe dọa chuyện gì."
Hàng mi Lợi Mạn San khẽ run lên, cô thu lại ánh mắt: "Cô ta muốn ép luật sư của cháu rút khỏi thương vụ này. Giữa họ có ân oán cá nhân, lần này Yvonne Chi muốn phá hỏng vụ thâu tóm của chúng cháu. Cháu không thể để cô ta toại nguyện."
"Cho nên cháu muốn tống cô ta vào tù trước khi cô ta kịp hành động."
"Đúng vậy, đó thực sự là suy nghĩ thật lòng nhất của cháu lúc này."
"Bằng chứng. Hiện tại cháu đã nắm được bằng chứng gì rồi?"
"Đó chính là lý do cháu đến tìm dì, chứ không phải gọi điện cho đường dây nóng của FBI. Caroll, hiện tại cháu không có bằng chứng, cháu cần dì tìm ra nó."
Caroll suy nghĩ một lát: "Dì có thể giúp cháu, nhưng để lập án thì cũng cần một cái cớ. À đúng rồi, luật sư của cháu tên là gì?"
Lợi Mạn San khựng lại một nhịp: "Yên Lan."
"Cô ấy là người Trung Quốc sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!