Lợi Mạn San sải bước rất nhanh, Charlyn phải đuổi ra tận ngoài cửa mới kéo được cô lại: "Sam! Đừng hiểu lầm, tôi không có ý gì khác đâu."
Lợi Mạn San lắc đầu: "Buông tôi ra, tôi không muốn nghe cô nói thêm bất cứ điều gì nữa."
Charlyn nới lỏng tay, đứng sững tại chỗ. Cô ta không ngờ Lợi Mạn San lại phản ứng mạnh như vậy. Vốn dĩ cô ta nghĩ, sau khi tung ra cái tên đó, Lợi Mạn San sẽ phải tò mò truy vấn cơ.
Lợi Mạn San đi được vài bước, đột nhiên quay ngoắt lại, bước đến trước mặt Charlyn, gằn từng chữ một: "Charlyn, trước khi thương vụ xác nhập hoàn tất, đừng bao giờ nói chuyện riêng với tôi nữa."
"Samantha Li," Charlyn gọi thẳng tên đầy đủ của cô, "Ai quy định đối tác làm ăn thì không được nói chuyện riêng?"
Lợi Mạn San nhớ lại lời cảnh báo của Yên Lan lần trước: "Tôi, tôi quy định."
Trong mắt Charlyn lóe lên tia kiệt ngạo, nhưng chỉ lóe lên rồi vụt tắt. Cô ta mỉm cười: "Chloe chỉ là bạn tôi, chúng tôi quen nhau khi chơi game online, chỉ vậy thôi."
Lợi Mạn San nhìn thẳng vào mắt cô ta hồi lâu, ánh mắt dần dịu lại: "Được, tôi hiểu rồi." Nói xong, cô quay lưng bước thẳng vào bóng đêm.
"Sam!" Charlyn gọi với theo, "Tôi mong vụ xác nhập này mau chóng kết thúc!"
Bóng lưng Lợi Mạn San khẽ chững lại trong màn đêm, nhưng không dừng bước......
Yên Lan tăng ca đến tận giờ này, nhưng hai ngày nay chỉ cần để đầu óc thư giãn một chút, nàng lại nghĩ đến chuyện của Lợi Mạn San.
Nàng muốn quan tâm đến cô, nhưng mãi vẫn không tìm được góc độ nào phù hợp để mở lời... Sam, tôi đọc được tin tức, sau đó đã đi điều tra chuyện này? Hay là, Sam, tôi thấy trạng thái của cô không ổn lắm?
Hoặc là quá can thiệp, hoặc là quá mơ hồ; hoặc là quá nghiêm túc, hoặc là quá mập mờ.
Lợi Mạn San ngồi ở ghế sau xe taxi, nhắm nghiền mắt, trong đầu là một mớ bòng bong. Chuyện của Carl vẫn chưa qua, tại sao? Tại sao Charlyn lại đột ngột ném cái tên Chloe ra trước mặt cô như vậy?
Ngón tay cô chạm phải một vật gì đó trong túi áo gió. Lấy ra xem, là một cây kẹo m*t vị quýt. Cô nhớ ra rồi, lần trước ở nhà hát nhỏ tại New York, Yên Lan đã đưa cho cô cái này, nói đó là tín vật, tín vật cho việc nàng sẽ tiếp tục làm việc cho thương vụ này. Lợi Mạn San cất nó vào túi trong của áo, đã là tín vật thì không thể làm mất. Cô nhắm mắt lại, khẽ cười khổ.
Điện thoại rung lên. Đột nhiên Lợi Mạn San có trực giác, trực giác mách bảo đây là tin nhắn của Yên Lan.
Mở ra xem, một dòng chữ hiện lên trên màn hình, quả nhiên là nàng: Tôi vừa tan làm, bên cô có cần... tôi giúp gì không?
Không hiểu sao, nước mắt trào ra khóe mi, ngăn thế nào cũng không được. Dù đã cố gắng kìm nén hết sức, tài xế vẫn nghe thấy tiếng động, liếc nhìn qua gương chiếu hậu, rồi lặng lẽ vặn to âm lượng radio lên một chút.
Nước mắt rỉ ra qua những kẽ tay. Lợi Mạn San rút khăn giấy lau khô mặt, quay đầu nhìn cảnh đêm đang lướt qua bên ngoài cửa sổ. Hồi lâu sau, cô cúi đầu xem lại tin nhắn kia.
Gõ một chữ "Có", ngắm nghía tới lui, rồi lại xóa đi.
Trả lời lại: Với thân phận gì?
Điện thoại Yên Lan rung lên. Nàng nhìn dòng chữ, câu hỏi này làm khó nàng rồi. Đây chính là vấn đề mà nàng mãi không tìm được lời giải đáp.
Suy nghĩ một lát, nàng nhắn lại: Bạn bè.
Lợi Mạn San dùng ngón tay chống cằm, chăm chú nhìn hai chữ này, nhìn rất lâu. Cảm giác thật mâu thuẫn.
Bên kia lại nhắn tới: Cô đang ở đâu?
Lợi Mạn San đột nhiên cảm thấy, chắc chắn Yên Lan đã biết chuyện gì đó, nếu không với tính cách của nàng, nàng sẽ không bao giờ chủ động như vậy.
Đang mải suy tính thì điện thoại Yên Lan gọi tới. Cô bắt máy.
"Cô đang ở đâu?" Yên Lan hỏi.
"Đang trên đường về nhà."
Giọng Lợi Mạn San mềm mỏng đến lạ thường, rất hiếm khi nghe cô nói giọng như vậy. Yên Lan cũng bất giác hạ giọng xuống theo: "Không sao chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!