Màn đêm buông xuống Chicago như một ly Whiskey lâu năm. Thứ chất lỏng màu hổ phách sóng sánh bao lấy viên đá quý lạnh lẽo, hắt lên ánh vàng nhạt nhòa. Kiêu kỳ, lạnh lùng, nhưng chỉ chốc lát sau, men say lại khiến lòng người rạo rực, ấm nóng.
Samantha cũng đang cầm trên tay một ly Whiskey như thế. Cô khẽ nhấp một ngụm, để mặc dòng chất lỏng cay nồng trôi tuột xuống cổ họng. Đúng lúc ấy, phía sau lưng vang lên tiếng gọi:
"Sam!"
Cô quay người lại từ phía quầy bar. Mái tóc nâu bồng bềnh lướt qua vai, để lộ một gương mặt khiến người ta chỉ cần gặp một lần là khắc cốt ghi tâm.
Bờ sông Chicago về đêm mang trong mình những thanh âm rất riêng, là tiếng nhạc Jazz du dương hòa lẫn với tiếng chuyện trò rầm rì của đám đông. Có lẽ, những bữa tiệc Jazz tuyệt vời nhất đều ẩn mình đâu đó quanh đây.
Nhà hàng "Lửa Rừng" nằm sát mép nước, hành lang dài vươn ra đón gió sông. Khách khứa ngồi đây thưởng rượu, hoặc vừa nhâm nhi vừa chờ đợi một bàn trống. Ánh đèn nơi này chẳng rõ là mờ ảo hay mê ly, nhưng đủ để che giấu những tâm tư thầm kín. Một ban nhạc Jazz bốn người đang say sưa biểu diễn, dường như họ trút cạn cả linh hồn vào từng nốt nhạc.
Nước sông đen thẫm phản chiếu những ánh đèn neon sặc sỡ đang nhảy múa, hòa cùng bóng đêm và những ánh mắt lấp lánh của con người. Trong một khoảnh khắc nào đó, tất cả dường như mất đi sự chừng mực vốn có, nhỏ giọt vào những ly cocktail đủ màu trên tay thực khách, rồi theo nhịp điệu Jazz chập chờn, chập chờn... từ từ chìm xuống đáy ly.
Một chiếc sedan màu đen đỗ lại tại bãi xe ngầm của khách sạn sang trọng bên bờ sông. Từ trên xe, một người phụ nữ có dáng người cao gầy bước xuống. Nàng đi thang máy lên sảnh tầng một, đẩy cửa bước ra, hòa mình vào màn đêm mê hoặc bên bờ sông.
Ngay lập tức, tiếng nhạc Jazz, tiếng cười nói, tiếng gió nhẹ lướt trên mặt nước cùng ùa vào thính giác.
Điện thoại trong túi rung lên. Nàng bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nữ vui vẻ: "Lan, tôi là Nicole đây, chúng tôi đang ở hướng bốn giờ của cô!"
Người phụ nữ hơi xoay người, nhìn về phía sau bên phải. Một nam một nữ đang đứng trước hành lang "Lửa Rừng" vẫy tay chào nàng. Nàng cất điện thoại, bước về phía họ. Dưới ánh đèn ngược sáng, bóng dáng nàng hiện lên những đường nét gần như hoàn mỹ.
"Lan, cô khỏe không? Sam đang đợi chúng ta ở bên trong rồi."
Yên Lan mỉm cười. Đáy mắt nàng phản chiếu ánh đèn neon màu sâm panh của nhà hàng. Nàng là một mỹ nhân phương Đông điển hình, ngũ quan hài hòa, tinh tế, không một nét nào đi quá giới hạn. Mái tóc đen mượt như lụa hòa làm một với bộ trang phục màu đen, chỉ khẽ gợn sóng nơi hõm cổ.
"Chào Nicole, xin lỗi đã để mọi người đợi lâu." Giọng nàng nhẹ nhàng nhưng vẫn có độ vang, mềm mại và dễ nghe.
"Chúng tôi cũng vừa đến thôi, đi nào." Nicole quay người nhìn về phía quầy bar, thấy bóng lưng của Samantha liền cao giọng gọi: "Sam!"
Samantha quay người lại. Mái tóc nâu bồng bềnh lướt qua vai, để lộ một gương mặt ấn tượng pha trộn giữa nét rực rỡ của phương Tây và sự tinh tế của phương Đông, khiến người ta không kìm được tò mò muốn đoán xem dòng máu nào đang chiếm ưu thế.
Cô nở một nụ cười rạng rỡ với người vừa gọi mình. Một luồng đèn tím từ sân khấu quét qua gương mặt cô, tạo nên khoảnh khắc kinh hồng thoáng chốc. Đôi mắt màu nâu thâm thúy động lòng người, như sắc thu tầng tầng lớp lớp sắp bao phủ lấy Chicago.
Vừa định đứng dậy, khóe mắt Sam bỗng bắt gặp một người đàn ông cao lớn mặc vest đen đang sải bước đi ra. Dáng đi của hắn ta có chút kỳ lạ: cánh tay trái đung đưa theo nhịp bước chân, nhưng cánh tay phải lại dán chặt vào hông, bất động.
Đó là dáng đi điển hình của những tay súng chuyên nghiệp, từng trải qua huấn luyện đặc vụ thời KGB. Cánh tay phải giữ yên để có thể rút súng bắn bất cứ lúc nào. Những người đã quen với kiểu huấn luyện này, dù trở về cuộc sống đời thường cũng rất khó thay đổi thói quen cố hữu.
Nụ cười trên môi Samantha vẫn không hề tắt. Cô hơi nhổm người dậy, áp má chào hỏi người bạn vừa tới: "Nicole, cô khỏe không?"
Bộ âu phục Le Smoking màu đen của Samantha theo chuyển động mà khép mở, để lộ chiếc sơ mi lụa đen cổ đứng bóng bẩy bên trong. Hàng cúc áo sơ mi cũng chẳng được cài nghiêm chỉnh, lấp ló chiếc áo lót đen tuyền. Tóm lại là lớp này chồng lớp kia, gợi cảm vô cùng nhưng tuyệt nhiên không hề hở hang một chút nào.
"Không thể tốt hơn được, chuyến công tác lần này hơi lâu một chút." Nicole nghiêng người giới thiệu hai người đi cùng. "Tôi đã mang đến những bộ óc thông minh nhất Chicago rồi đây."
"Samantha Von Braun!" Người đàn ông bên cạnh Nicole dõng dạc gọi tên đầy đủ của cô. "Chắc cô quên tôi rồi."
Ánh mắt Sam dừng lại trên mặt anh ta khoảng hai giây, rồi lắc đầu cười: "Bill Robinson, kẻ phiền toái nhất giải bóng bầu dục đại học. Năm đó anh đâu có thiếu các cô nàng cổ động viên vây quanh. Ngoài ra, tôi không phải họ 'Von Braun', hiện tại tôi họ 'Li'."
"Von Braun" là một dòng họ Đức. "Von" trong tiếng Đức nghĩa là "đến từ", thời xưa chỉ có giới quý tộc mới được phép thêm từ này vào tên họ.
Bill dường như chợt hiểu ra, thường thì phụ nữ đổi họ là do kết hôn. "Chúc mừng..."
Chữ "cô" còn chưa kịp thốt ra, Sam đã cười lắc đầu: "Không, tôi chưa kết hôn. Tôi theo họ mẹ, bà ấy là người Trung Quốc."
"Ra là vậy." Bill không hỏi thêm nữa, lịch sự chuyển chủ đề: "Rất vui được gặp lại cô. Tôi thay mặt Goldman Sachs chân thành cảm ơn cơ hội hợp tác với Tử Hồ lần này."
"Rất hân hạnh." Sam đưa tay bắt tay anh ta, rồi chuyển ánh mắt sang mỹ nhân phương Đông đứng cạnh Bill.
Bộ vest dáng dài phong cách Chester thắt eo rất kén người mặc, đòi hỏi chiều cao và đường cong cơ thể chuẩn mực. Vậy mà người phụ nữ này lại chinh phục nó một cách hoàn hảo. Ánh mắt Sam dừng lại nơi đường cong eo hông mềm mại kia đúng một giây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!