Diêu Viễn đưa Lương Ninh về văn phòng, rót cho cô ấy một tách cà phê.
Lương Ninh hỏi: "Dự án X1y cô ở hiện trường ba tháng, nhà máy Hoa Đạt chắc đã gây không ít khó khăn nhỉ?"
Diêu Viễn kể lại chuyện Hoa Đạt cắt đứt dây điện thiết bị cho Lương Ninh nghe. Lương Ninh bật cười, thủ đoạn thô bạo nhưng hiệu quả, rất đúng với phong cách làm việc của nhà máy. Lương Ninh hỏi: "Tỷ lệ đạt chuẩn của dự án X1y thế nào?"
Diêu Viễn đáp: "Số liệu ban quản lý vận hành Hoa Đạt nhận được tốt hơn số liệu của chúng tôi năm điểm phần trăm."
Nhà máy Hoa Đạt và ban quản lý vận hành Hoa Đạt bị đứt gãy liên kết, nhà máy dối trên lừa dưới, số liệu đưa ra không phải là số liệu thực tế. Khi dự án X1y triển khai, Công nghệ Ba Quang đưa ra số liệu thực tế đã đụng chạm đến lợi ích của nhà máy, nên nhà máy không muốn dùng thiết bị của Ba Quang và đã giở rất nhiều thủ đoạn.
Lương Ninh nhận xét: "Gan to thật."
Diêu Viễn nói: "Năm điểm này nhà máy đã sàng lọc kỹ lưỡng, phân tích dữ liệu đàng hoàng, cao hơn yêu cầu của khách hàng một chút để qua mặt các nhà máy hạ nguồn."
Lương Ninh hỏi: "Ngô Tác Thanh có tìm cô không?"
Ngô Tác Thanh là giám đốc nhà máy Hoa Đạt, hồi làm dự án X1y cô từng chạm mặt và làm việc cùng.
Công nghệ Ba Quang với tư cách là công ty thiết bị kiểm tra trung lập của bên thứ ba, chỉ khi cung cấp dữ liệu trung thực mới có thể đứng vững, đáp ứng nhu cầu cốt lõi của SOLA về việc giám sát nhà máy. Nhưng làm bên thứ ba trung lập lại ảnh hưởng đến lợi ích nội bộ của nhà máy.
Ở dự án X2y sớm muộn gì cũng phải giải quyết tình thế khó khăn này. Diêu Viễn nói: "Ở dự án X1y thì không, vì cuối cùng SOLA không sử dụng dữ liệu của Ba Quang. Ông ta không tìm tôi thì tôi cũng phải tìm ông ta. Gánh nặng lịch sử của nhà máy Hoa Đạt quá lớn, bây giờ cạnh tranh khốc liệt nên một số vấn đề mới lộ rõ ra."
Nhà máy lắp ráp điện thoại của SOLA trong nước chủ yếu là Hoa Đạt. Sau này Công nghệ Tân Thuận chia mất một nửa đơn hàng. Ông chủ của Tân Thuận đã lôi kéo một nhóm nhân viên cốt cán có năng lực từ nhà máy Hoa Đạt sang, áp dụng thiết bị và phương thức quản lý hoàn toàn mới. Cùng một sản phẩm nhưng tỷ lệ đạt chuẩn của Tân Thuận cao hơn Hoa Đạt rất nhiều, giá cả lại có ưu thế, khiến Hoa Đạt dần thất thế.
Lương Ninh nói: "Tôi biết."
Diêu Viễn nói: "Đến Hoa Đạt nhậm chức hẳn là cô có lý do riêng."
Lương Ninh quản lý nhà máy Hoa Đạt với tư cách khách hàng và gia nhập Hoa Đạt quản lý nhà máy với tư cách Tổng giám đốc vận hành là hai cấp độ khó khăn hoàn toàn khác nhau. Nhà máy Hoa Đạt đã trải qua mấy chục năm, quan hệ nhân sự nội bộ chằng chịt, rất nhiều nhân viên kỳ cựu. Chủ tịch Hoa Đạt tuổi đã cao, không muốn mang tiếng xấu làm những việc này nên mắt nhắm mắt mở cho qua.
Các Tổng giám đốc vận hành được thuê ngoài cũng không muốn làm căng, chỉ cố gắng duy trì cục diện, bề ngoài không quá khó coi là được. Chỉ có điều tình hình hiện tại ngày càng khó chống đỡ, Lương Ninh sẽ gặp rất nhiều khó khăn.
Luôn có những lý do khiến người ta biết rõ không thể làm mà vẫn cứ làm, Lương Ninh nói: "Lời mời của chủ tịch tôi không thể từ chối."
Diêu Viễn hỏi: "Cô cần tôi làm gì?"
Lương Ninh lắc đầu nói: "Ba Quang có thể giữ được sự trung thực đã là không dễ dàng rồi."
Công nhân Hoa Đạt đã quen dùng số liệu để che đậy vấn đề thực tế, số liệu của ban quản lý và tình hình thực tế tách rời nhau. Số liệu thực tế của Ba Quang sẽ xé bỏ tấm màn che đậy đó. Chỉ riêng điều này thôi đã đủ chọc giận nhà máy. Dùng quyền lực để bóp méo sự thật là chuyện thường tình, Lương Ninh quá hiểu sức nặng của hai chữ "trung thực", muốn giữ được sự trung thực là quá khó.
Lương Ninh đi chưa được bao lâu, khéo làm sao, Chu Châu đến tìm Diêu Viễn báo rằng giám đốc nhà máy Hoa Đạt là Ngô Tác Thanh hẹn gặp các đối tác của Ba Quang tại Thượng Hải. Ngoài ra Ken cũng đã đến Thượng Hải cùng bố mẹ và bạn gái.
Diêu Viễn hỏi: "Có nói hẹn gặp chúng ta vì việc gì không?"
Chu Châu đáp: "Ông ta nói muốn thảo luận với chúng ta về vấn đề tỷ lệ đạt chuẩn."
Tỷ lệ đạt chuẩn bản chất là một vấn đề kỹ thuật, nhưng cái mà Ngô Tác Thanh muốn thảo luận với Diêu Viễn chắc chắn không phải là vấn đề kỹ thuật.
Diêu Viễn và Chu Châu đến Thượng Hải, có mặt tại địa điểm hẹn đúng giờ, là sảnh chờ hành chính của một khách sạn.
Ngô Tác Thanh ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, tóc điểm hoa râm, đeo kính gọng đen, vầng trán cao hằn ba nếp nhăn, mặc một chiếc áo khoác da màu nâu.
Đối diện Ngô Tác Thanh có hai người ngồi, người hơi đổ về phía trước mang dáng vẻ khép nép, không phải cấp dưới thì là nhà cung cấp.
Diêu Viễn và Chu Châu bước tới chào hỏi trước.
Ngô Tác Thanh dựa người vào ghế sofa, một tay gác lên tay vịn, khẽ gật đầu: "Bên tôi vẫn chưa xong, đợi một lát, hai người cứ ngồi trước đi."
Diêu Viễn và Chu Châu chưa đi được mấy bước đã nghe thấy tiếng Ngô Tác Thanh mắng người: "Không quyết định được thì đến đây làm cái gì? Tưởng ông đây rảnh rỗi sinh nông nổi ngồi ngắm Bến Thượng Hải với hai người chắc? Có cần gọi cho cái bánh Tiramisu không? Cái lưỡi dao của các người chất lượng không có, giá cả cũng không xong, nhà cung cấp xếp hàng rồng rắn đủ để nắm tay nhau bơi qua sông Hoàng Phố đấy, tin là mai tôi đổi nhà khác luôn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!