Chương 48: (Vô Đề)

Lại đúng lúc bạn cùng phòng nộp hồ sơ vào vị trí quản lý chuỗi cung ứng của SOLA, Lương Ninh bảo: "Cho tớ đi cùng với". Cả hai đều lọt vào vòng phỏng vấn. Câu hỏi đầu tiên nhà tuyển dụng đưa ra là: Phải xử lý thế nào khi nhà cung cấp linh kiện then chốt bị đứt nguồn cung làm ảnh hưởng đến tiến độ sản phẩm? Và khéo làm sao, câu hỏi này Lương Ninh lại biết.

Kết quả phỏng vấn, Lương Ninh được giữ lại Mỹ làm việc. Ban đầu cô ấy vẫn còn liên lạc với Trần Nhược Hư, nhưng hễ liên lạc là cãi nhau. Trần Nhược Hư hỏi tại sao không về nước, cô ấy vặn lại tại sao tôi phải về nước.

Dần dà hai người không còn liên lạc nữa, cứ thế gồng mình chờ đối phương mở miệng hủy bỏ hôn ước, nhưng ngặt nỗi chẳng ai chịu nói ra.

Ở SOLA, cô ấy từng bước leo lên vị trí hiện tại. Mùa hè vừa rồi, nhìn thấy tin đồn tình cảm giữa Trần Nhược Hư và Diêu Viễn, Lương Ninh nhắn tin cho Trần Nhược Hư hỏi anh ta có dự tính gì. Trần Nhược Hư trả lời: [Lương Ninh, về nước đi.]

Lương Ninh quả thực muốn về nước, nhưng không phải vì Trần Nhược Hư. Cô ấy đã chấp nhận lời mời của Tập đoàn Hoa Đạt để đảm nhận chức vụ Tổng giám đốc vận hành.

Năm cô ấy vừa thăng chức lên Quản lý cấp cao phụ trách chuỗi cung ứng điện thoại thông minh, doanh số điện thoại bùng nổ dữ dội. Chênh lệch giữa dự báo và thực tế quá lớn, chuỗi cung ứng không theo kịp, thời gian giao hàng bị kéo dài từ một tháng lên thành ba tháng.

Cả chuỗi cung ứng điện thoại rối như tơ vò, phía Mỹ ngày nào cũng chửi bới, áp lực đè nặng lên tổ dự án khiến mọi người cãi nhau mọi lúc mọi nơi. Cô ấy ở nhà máy Hoa Đạt cũng chẳng nghĩ ra được cách nào tốt hơn.

Cuối cùng, Chủ tịch Hoa Đạt đã nghĩ ra một giải pháp tạm thời, sau đó lại quy công lao giải quyết sự việc này cho cô ấy. Nhờ biểu hiện xuất sắc trong việc xử lý tình huống khẩn cấp của chuỗi cung ứng, cô ấy nổi danh sau một trận đánh, một đường thăng tiến lên chức Phó tổng giám đốc vận hành mảng điện thoại thông minh khu vực Trung Hoa.

Doanh thu mảng điện thoại thông minh của SOLA tăng trưởng qua từng năm, nhưng đơn hàng của Tập đoàn Hoa Đạt lại giảm dần đều. Chủ tịch Hoa Đạt mở lời mời, cô ấy đã đồng ý.

Căn nhà này vẫn còn lưu giữ một số đồ đạc cũ của Lương Ninh, cô ấy quay lại để lấy. Vừa rồi vào phòng ngủ, cô ấy thấy quần áo từ nhiều năm trước vẫn được treo nguyên trong tủ, không ai động đến.

Tủ quần áo của Trần Nhược Hư cũng chỉ có vài kiểu, các tông màu khác nhau, đều là do cửa hàng phối sẵn rồi gửi tới.

Lương Ninh cảm thấy đây chính là Trần Nhược Hư mà cô ấy biết, người đàn ông này căn bản không cần đến cuộc sống.

Sau khi Lương Ninh nói câu "không ở đây", Trần Nhược Hư im lặng.

Lương Ninh mỉm cười nhìn anh ta, nói: "Đôi lúc em cứ nghĩ, để xem anh vì cái hư danh này mà có thể nhẫn nhịn đến mức độ nào. Mở miệng nói ra khó đến thế sao?"

Trần Nhược Hư đáp: "Lương Ninh, anh có trách nhiệm với em."

Lại là trách nhiệm. Lương Ninh cảm thấy chuyện này thật nực cười. Trách nhiệm cái gì chứ? Lương Ninh từ lâu đã chịu trách nhiệm trăm phần trăm với cuộc đời mình, cũng chẳng còn sống để thỏa mãn kỳ vọng hay yêu cầu của người khác nữa.

Năm xưa chẳng qua là đôi bên cùng có lợi. Lương Hành tiếp quản Tập đoàn Nhuận Trung, đi theo con đường chuyển đổi mô hình, phải chịu áp lực vốn khổng lồ, khách hàng và nhà cung cấp đều đang nghe ngóng tình hình. Cô ấy và Trần Nhược Hư đính hôn, Mỹ Khoa Hưng Viễn đứng ra ủng hộ, chiến lược chuyển đổi của Lương Hành rất thành công, Trần Nhược Hư cũng nhờ đó mà đứng vững gót chân tại Mỹ Khoa Hưng Viễn.

Nhiệm vụ của cô ấy đã hoàn thành, nhiệm vụ của Trần Nhược Hư cũng xong. Trần Nhược Hư không muốn gánh cái danh xấu qua cầu rút ván nên bao nhiêu năm qua không hề đề cập đến chuyện giải trừ hôn ước, quả thực là sức chịu đựng rất giỏi.

Lương Ninh hỏi: "Trần Nhược Hư, anh không thấy mệt sao?"

Câu nói này khiến gương mặt Trần Nhược Hư lộ ra vẻ mất kiên nhẫn, anh ta hỏi: "Em về nước làm gì?"

Đây là câu hỏi cô ấy vừa hỏi anh ta lúc nãy. Lương Ninh từ bỏ việc vòng vo với anh ta, cô ấy nói thẳng: "Tiện đường đến tham quan Công nghệ Ba Quang."

Trần Nhược Hư nhìn Lương Ninh một lúc lâu. Trước khi nhậm chức tại Hoa Đạt, Lương Ninh lại đi đường vòng đến Nam Giang, mục đích chính là nằm ở đây.

Cô ấy muốn mượn đôi mắt của bên thứ ba là Công nghệ Ba Quang để nhìn thấu Hoa Đạt. Ba Quang làm kiểm tra sản phẩm, không ai nắm rõ tình hình thực tế của nhà máy Hoa Đạt hơn Ba Quang, số liệu mà ban quản lý Hoa Đạt nhận được chưa chắc đã chính xác bằng số liệu của Ba Quang.

Đây cũng là thủ đoạn quản lý nhà cung cấp của SOLA. Hoa Đạt lắp ráp điện thoại, SOLA dùng một công ty thiết bị trung lập để giám sát Hoa Đạt, tất cả dữ liệu được tải thẳng lên cơ sở dữ liệu của SOLA, không qua tay nhà máy Hoa Đạt.

Chủ tịch Hoa Đạt tuổi đã cao, con cái đều không muốn kế nghiệp. Tổng giám đốc vận hành luôn phải thuê giám đốc chuyên nghiệp từ bên ngoài, nhưng thuê người nào là người đó đi, nhân viên cũ đi theo Chủ tịch từ những ngày đầu còn lại không ít, họ không thích nghi được với phương thức quản lý hiện đại. Chủ tịch vì cái danh nghĩa tình mà không nỡ ra tay chỉnh đốn, khiến nội bộ đấu đá gay gắt giữa nhân viên cũ và quản lý thuê ngoài.

Gia nhập Hoa Đạt, Lương Ninh sẽ gặp rất nhiều khó khăn. Cô ấy tranh thủ thời gian tạt qua Nam Giang vì cô ấy biết rõ chặng đường phía trước gian nan thế nào.

Trần Nhược Hư nói: "Anh phải đi công tác, sẽ nhờ Diêu Viễn tiếp đón em. Dự án X1y cô ấy cắm chốt ở Hoa Đạt ba tháng, những gì em muốn biết cô ấy đều biết."

Lương Ninh mỉm cười: "Được, em cũng rất tò mò, người như thế nào mà có thể hợp tác với anh lâu đến vậy."

Mùa này ở Nam Giang vừa chớm đông, may là trời đứng gió nên không quá lạnh. Ánh đèn đường chiếu lên người hai bọn họ, kéo bóng trải dài trên mặt đất.

Trong công ty, quản lý cấp trung trở lên chỉ có hai người phụ nữ là Diêu Viễn và Ứng Liên. Phụ nữ cũng dễ dàng thấu hiểu hoàn cảnh của nhau hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!