Bên này, Diêu Viễn nhìn dòng tin nhắn của Thương Kha mà không biết phải trả lời ra sao.
Ý định ban đầu của cô là muốn hỏi lịch trình của anh. Cô vừa chốt xong đơn vị chứng khoán và kiểm toán, muốn đồng bộ thông tin với Thương Kha, tiện thể cảm ơn anh đã giúp đỡ giới thiệu.
Nhưng câu trả lời của Thương Kha lại khiến cô cảm thấy dường như mình đang có mong đợi vượt quá giới hạn, hoặc nói cách khác, ở chỗ Thương Kha, cô được phép có những mong đợi vượt giới hạn đó.
Cô không có ý định vượt rào, nhưng giải thích thì lại có vẻ cố ý quá. Lấn cấn mất vài giây, cô tự cảm thấy bản thân mình thật mâu thuẫn và rắc rối.
Nếu đối phương là bạn thân của mình, cô chắc chắn sẽ nhắn lại mấy câu nói hươu nói vượn tào lao cho xong chuyện. Nhưng đối mặt với Thương Kha, cô không thể tào lao được. Hành vi của Thương Kha luôn vượt quá dự liệu của cô, và cô không chắc mình có thể đáp lại những hành vi ấy hay không.
Người đàn ông này chắc chắn có sức hút rất lớn đối với Diêu Viễn, nếu không cô đã chẳng chia sẻ thời gian riêng tư với anh.
Cô chợt nhận ra việc dùng một khái niệm tĩnh là "chia sẻ thời gian riêng tư" để giới hạn sự tương tác biến đổi không ngừng giữa cô và Thương Kha là quá thiếu thực tế. Ý thức được điều này khiến da đầu cô bắt đầu tê dại.
Tương tác biến đổi bao gồm định nghĩa của cả hai bên về độ dài, tần suất và nội dung của việc chia sẻ thời gian riêng tư, cũng như những hành động khác biệt xuất phát từ định nghĩa khác nhau đó, và cách hai bên thấu hiểu, phản hồi lại những khác biệt ấy.
Còn cô thì đang tránh nặng tìm nhẹ. Cô dùng câu "tôi không có ý định xây dựng thuật toán" để giải thích cho toàn bộ hành vi của mình, sau đó phớt lờ những nhu cầu và tình cảm của Thương Kha.
Người đàn ông này đang dùng một cách thức vô cùng dịu dàng để bao dung cô.
Đúng lúc này, WeChat hiện lên một thông báo kết bạn mới, cứu vớt Diêu Viễn khỏi sự rối rắm trong lòng. Cô ấn vào chấm đỏ, thấy người gửi là Chu Ngọc Lâm. Vừa nãy Ứng Liên có lập nhóm chat với bên kiểm toán, trong đó có Chu Ngọc Lâm, cô không nghĩ nhiều liền ấn chấp nhận.
Một lát sau Chu Ngọc Lâm nhắn tin tới, nói rằng khoản hai triệu tệ nhà cung cấp hoàn trả, bên kiểm toán đề xuất làm thủ tục khấu trừ, nếu trả tiền mặt sẽ không khớp sổ sách. Diêu Viễn nhắn lại bảo cậu ta cứ thương lượng với Ứng Liên.
Chu Ngọc Lâm lại nhắn thêm, giải thích chuyện hôm nọ ở nhà kho không phải cậu ta cố ý vi phạm quy định công ty, chỉ là muốn kịp thời trả lại vật tư. Diêu Viễn trả lời ngắn gọn: "Biết rồi".
Trả lời Chu Ngọc Lâm xong, cô mới quay lại nhắn tin cho Thương Kha. Chuyển về giao diện khung chat, tâm trạng đã không còn như lúc nãy, cô tạm tha cho bản thân, nhắn lại mấy chữ không mang chút sắc thái tình cảm nào: [Về Nam Giang thì báo em.]
Mấy ngày sau, Diêu Viễn nhận được hai thùng quýt. Cô xem địa chỉ gửi là từ Kiềm Đông Nam, Quý Châu, lại là hai thùng, bèn bảo lễ tân mang một thùng sang cho Trần Nhược Hư.
Buổi tối tan làm, Diêu Viễn bê thùng quýt về khu dân cư. Vừa bước ra khỏi bãi đỗ xe tầng một của công ty, vì thùng quýt khá nặng nên Diêu Viễn đặt tạm lên bức tường bao thấp của bãi xe để chỉnh lại tư thế bê. Bỗng nhiên có người từ phía sau bước nhanh tới, ôm lấy thùng quýt nói: "Diêu Viễn, để em."
Diêu Viễn nhìn thấy là Chu Ngọc Lâm cũng không từ chối, nói đùa: "Tan làm muộn thế này, không phải lại ở trong kho bốc vác đấy chứ?"
Tai Chu Ngọc Lâm bắt đầu đỏ lên, cậu ta nói: "Không có, dự án đang cần gấp mấy loại vật tư, giao tới hơi muộn, đợi vật tư đến nơi em mới đi."
Diêu Viễn nói: "Cũng có trách nhiệm lắm. Cậu ở khu nào?"
Chu Ngọc Lâm đáp: "Em tiện đường với chị."
Câu nói này chứng tỏ cậu ta biết cô sống ở khu nào và muốn giúp cô bê thùng quýt về tận nơi. Chuyện này cũng bình thường, nhân viên lâu năm đều biết Diêu Viễn sống ở Nam Hồ Gia Viên, từ Công nghệ Ba Quang đi bộ sang đó chỉ mất mười phút. Diêu Viễn nói: "Vất vả cho cậu rồi."
Đến cổng khu dân cư, Diêu Viễn bảo Chu Ngọc Lâm để thùng quýt xuống, nhưng cậu ta nói: "Hơi nặng, để em bê vào thang máy cho."
Diêu Viễn chưa kịp từ chối thì Chu Ngọc Lâm đã ôm thùng quýt đi thẳng vào trong. Diêu Viễn vừa đi đến sảnh cửa tòa nhà, chưa kịp bước lên bậc tam cấp thì Chu Ngọc Lâm đã đặt thùng quýt ở cửa thang máy sảnh chính rồi quay người đi ra, chạm mặt Diêu Viễn ngay lối vào.
Diêu Viễn đứng dưới bậc tam cấp, Chu Ngọc Lâm đứng trên bậc tam cấp. Cô ngẩng đầu nhìn lên cậu ta. Mặc dù trong mắt Diêu Viễn, cậu ta chỉ là một chàng trai trẻ tuổi, nhưng sự chênh lệch về hình thể vẫn sờ sờ ra đó. Dù có trẻ đến đâu thì đó cũng là một người đàn ông có sức vóc lớn hơn Diêu Viễn rất nhiều.
Chu Ngọc Lâm biết cô sống ở Nam Hồ Gia Viên thì cũng coi như bình thường, nhưng biết chính xác cô ở tòa nào, lại còn thạo đường đi lối lại như vậy thì quả thực có chút đáng ngờ. Diêu Viễn bỗng nảy sinh cảm giác lãnh địa của mình bị xâm phạm một cách mạnh mẽ.
Diêu Viễn hỏi: "Sao cậu biết tôi ở tòa này?"
Chu Ngọc Lâm nhắc đến tên một nhân viên lâu năm, bảo rằng hay đến nhà người đó chơi. Người nhân viên này quả thực sống cùng tòa nhà với Diêu Viễn. Diêu Viễn lại nói: "Vất vả cho cậu rồi."
Diêu Viễn bê thùng quýt về nhà, lấy dao rọc giấy mở ra. Lớp đầu tiên trong thùng không phải là quýt, mà là những chú châu chấu, bươm bướm, cá nhỏ được tết bằng cỏ sống động như thật.
Cô cầm chú châu chấu lên, chi tiết làm quá tốt, giữa chân sau có thắt nút tạo cảm giác đốt xương, mắt châu chấu lồi lên nhọn hoắt, đặt trên tay trông như sắp bay lên, rất giống thật.
Cô lại cầm chú cá nhỏ lên xem. So với những tác phẩm sống động khác, con cá này xấu một cách nổi bật, vặn vẹo không phẳng phiu, dẹt dẹt chẳng có chút hình khối nào, nhìn là biết người làm tay nghề còn non. Diêu Viễn ngắm nghía một lúc rồi đặt xuống, lật tiếp bên dưới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!