Giấc ngủ này của Diêu Viễn vô cùng thỏa mãn, cả người khoan khoái dễ chịu, đến mức lỡ mất vài cuộc gọi.
Cô tỉnh dậy cũng không tính là quá muộn, bảy giờ rưỡi sáng. Các cuộc gọi nhỡ đến từ Trần Nhược Hư, Chu Châu và Lisa Davis, gọi vào khoảng bốn năm giờ sáng.
Điện thoại của Diêu Viễn không để chế độ im lặng mà chỉ chỉnh âm lượng nhỏ, đề phòng có việc gấp không nghe máy. Những cuộc gọi nhỡ này mang đến cho cô dự cảm chẳng lành.
Tính theo múi giờ thì bên Lisa Davis đang là chiều thứ Sáu. Diêu Viễn lướt qua hộp thư và tin nhắn nội bộ chưa đọc một lượt.
Rất nhanh, cô tìm thấy email của Lisa Davis. Nhìn thấy nội dung chính: "Dự án X2y tạm dừng", Diêu Viễn tỉnh ngủ hẳn.
Diêu Viễn gọi lại cho Chu Châu trước. Chu Châu báo anh ấy đang trên đường đến Thượng Hải. Sukaran đã tố cáo Công nghệ Ba Quang thực hiện hành vi hối lộ thương mại. Đội ngũ an ninh toàn cầu phụ trách chống th*m nh*ng của SOLA đang trên đường tới Thượng Hải. Sáng nay Lisa Davis không gọi được cho cô nên đã gọi cho Trần Nhược Hư, yêu cầu nhân sự liên quan của Ba Quang đến văn phòng SOLA Thượng Hải để tiếp nhận điều tra.
Diêu Viễn lại gọi cho Trần Nhược Hư. Cô khẳng định: "Chúng ta không làm."
Trần Nhược Hư đáp: "Anh đương nhiên biết chúng ta không làm, nhưng vấn đề là phải khiến đội ngũ chống th*m nh*ng tin rằng chúng ta không làm, tốt nhất là đừng để sự việc đi đến bước phải dùng biện pháp pháp lý."
Diêu Viễn cười khổ. Sukaran đòi hối lộ không thành quay ra vu khống Ba Quang hối lộ. Ba Quang phải làm sao để chứng minh mình không làm một việc mà mình chưa từng làm đây?
Bất luận có hối lộ hay không, sự việc này đã gây ra ảnh hưởng cực kỳ tiêu cực.
Một khi dự án X2y bị hủy bỏ, toàn bộ nguồn lực mà Ba Quang đầu tư trong một năm rưỡi qua sẽ đổ sông đổ bể. Nếu xử lý không khéo, Ba Quang sẽ bị SOLA liệt vào danh sách đen, vĩnh viễn mất cơ hội hợp tác.
Trước dự án X1y, Ba Quang chỉ là công ty nhỏ với hơn hai trăm nhân sự và giá trị sản lượng hai trăm triệu. Sau dự án X1y, nhân sự tăng lên hơn năm trăm người, chuỗi cung ứng cũng thay đổi rất lớn. Nếu không có dự án X2y, ba trăm nhân sự kia đi đâu về đâu sẽ là một vấn đề nan giải.
Tại sao Sukaran lại làm như vậy? Làm vậy thì ai là người hưởng lợi?
Diêu Viễn đi gặp Chu Châu. Lúc sắp ra cửa cô mới nhớ ra có hẹn với Thương Kha đi thăm nhà máy Seiya, đành phải nhắn tin báo hủy. Thương Kha gọi lại hỏi có chuyện gì, Diêu Viễn chỉ đáp dự án có việc gấp.
Văn phòng SOLA Thượng Hải nằm ở Phố Đông. Diêu Viễn đến quán cà phê gần đó, gọi hai ly rồi tìm một góc yên tĩnh đợi Chu Châu.
Một lát sau Chu Châu đến, Diêu Viễn hỏi ngay: "Tin nhắn Sukaran gửi còn giữ không?"
Chu Châu đáp: "Tin nhắn vẫn còn, nhưng cái này không thể trực tiếp chứng minh chúng ta không hối lộ thương mại."
Diêu Viễn nói: "Đúng vậy, làm sao chứng minh được chuyện mình không làm chứ? Tôi thấy con đường này rất khó đi. Tuy chúng ta không rõ động cơ của Sukaran, nhưng kết quả thì đã quá rõ ràng: Dự án X2y bị tạm dừng. Việc tạm dừng này có lợi cho đối thủ cạnh tranh, Đặc Duy là kẻ hưởng lợi tiềm năng trong vụ việc này."
Còn một giả thuyết nữa Diêu Viễn chưa nói ra. Đặc Duy Trí Tuệ từng muốn hợp tác với Công nghệ Ba Quang để lập liên minh giá cả nhưng bị Diêu Viễn từ chối. Ba Quang kiếm lợi nhuận hợp lý, điều này gián tiếp khiến Đặc Duy không thể kiếm tiền nhanh, khó tránh khỏi việc Đặc Duy sinh lòng thù hận. Chỉ cần đạp đổ được Ba Quang, dù thủ đoạn có đê hèn một chút thì lợi ích thu về đối với Đặc Duy cũng rất lớn.
Kịch bản tốt nhất là Ba Quang hoàn toàn rút khỏi chuỗi cung ứng của SOLA, Đặc Duy thuận thế tiếp quản đội ngũ dự án X2y của Ba Quang, thậm chí chẳng cần đợi đến dự án X3y.
Góc nhìn này của Diêu Viễn rất hay, Chu Châu cảm thấy đầu óc được khai thông. Anh ấy nói: "Liệu có khả năng Đặc Duy đã mua chuộc Sukaran để dựng lên cái bẫy này không?"
Diêu Viễn đáp: "Không loại trừ khả năng đó. Ít nhất thì Sukaran là người chủ động gài bẫy, và kẻ hưởng lợi tiềm năng lại là Đặc Duy."
Chu Châu nói: "Tiếc là lúc đó không ghi âm, chúng ta vẫn thiếu bằng chứng. Đối mặt với đội chống th*m nh*ng, hiện tại chúng ta chỉ có thể phủ nhận việc hối lộ rồi chờ đợi phán quyết, như thế quá bị động."
Diêu Viễn hỏi: "Quán cà phê anh và Sukaran gặp nhau có camera giám sát không? Tốt nhất là trích xuất được camera lúc đó."
Chu Châu nói: "Tôi không để ý lắm, nhưng có thể nhờ đồng nghiệp đi kiểm tra, cứ nói là bị mất đồ."
Chu Châu suy tính, việc này giao cho đồng nghiệp ở văn phòng San Francisco xử lý trước, bên đó đang là buổi chiều, đi sớm vẫn còn kịp. Tốt nhất là có camera và hình ảnh rõ nét.
Đợi Chu Châu sắp xếp xong quay lại, Diêu Viễn nói: "Hay chúng ta kể câu chuyện này cho đội chống th*m nh*ng, nhờ họ điều tra sự cấu kết giữa Đặc Duy và Sukaran?"
Chu Châu băn khoăn: "Đội chống th*m nh*ng chắc không thể nào cấu kết với bọn họ đâu nhỉ?"
Diêu Viễn uống một ngụm cà phê, cô cũng cho rằng tay của Đặc Duy Trí Tuệ không thể vươn dài đến thế. Có câu chuyện để nói vẫn tốt hơn là không có gì. Dù sao đi nữa, ít nhất khi đối mặt với đội chống th*m nh*ng, Ba Quang sẽ không quá bị động, chỉ biết lặp đi lặp lại câu "Ba Quang không làm, là Sukaran vu khống". Khi chưa có giải pháp tốt hơn, cứ làm phức tạp hóa vấn đề lên, biết đâu lại tìm được lối thoát.
Trước khi đi, Chu Châu xác nhận lại hướng đi: "Chúng ta cứ nói thật, Sukaran đòi hối lộ không thành nên vu khống, sau đó đưa ra suy đoán của chúng ta: Sukaran và Đặc Duy cấu kết gài bẫy hãm hại Ba Quang hối lộ thương mại?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!