Chương 39: (Vô Đề)

Ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ cộng thêm việc lệch múi giờ, Diêu Viễn vì lịch sự mới cố gắng không ngủ.

Lúc này hai người đều không nói gì, trong xe vẫn như mọi khi không bật nhạc, cách âm rất tốt, yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng ồn trắng khe khẽ, ngoài cửa sổ lướt qua cảnh phố thị phồn hoa.

Chẳng mấy chốc Diêu Viễn đã nhắm mắt lại.

Khi tỉnh lại, trong xe chỉ còn một mình cô, xe chưa tắt máy, trên người đắp một chiếc áo khoác gió. Thời gian trên màn hình hiển thị là sáu giờ, cô thấy hơi khát nước.

Diêu Viễn hạ cửa kính xe xuống, phía trước là đài phun nước nhạc nước, cách đó không xa là quần thể kiến trúc đô thị hiện đại thời thượng, xe đang đậu trong bãi.

Thương Kha từ trong tòa nhà bước ra, ăn mặc khá trang trọng, bộ vest có gu thẩm mỹ rất cao cấp.

Ánh mắt Diêu Viễn trượt dọc từ hàng cúc áo sơ mi xuống dưới, chân người này sao mà dài thế không biết.

Thương Kha chống một tay lên nóc xe, đưa chai nước cho Diêu Viễn, cúi đầu nhìn cô. Diêu Viễn đã ngủ gần một tiếng, vừa rồi anh gọi điện bảo Tôn Hoành mang hộp thuốc của công ty tới, tiện thể thuê một phòng ở khách sạn bên cạnh, rồi lên nhà hàng trên tầng lấy một chai nước.

Diêu Viễn vặn nắp chai uống một ngụm, ngủ được một giấc tinh thần tốt hơn nhiều, cũng bắt đầu thấy đói.

Động tác ngửa đầu uống nước ấy khiến ánh mắt Thương Kha dừng lại ở nốt ruồi nhỏ trên cổ cô, anh dời mắt đi và hỏi: "Tỉnh ngủ chưa?"

Diêu Viễn gật đầu, đưa trả chiếc áo khoác gió trong lòng cho Thương Kha.

Thương Kha nhận lấy đặt ra ghế sau: "Tỉnh rồi thì đi ăn cơm."

Diêu Viễn hỏi: "Đây là đâu?"

Thương Kha đáp: "Bến Thượng Hải."

Diêu Viễn cách khung cửa xe nhìn anh, cô định nói rõ mục đích chuyến đi Thượng Hải lần này trước.

Cô còn chưa mở miệng, Thương Kha đã hỏi: "Em muốn nói gì?"

Diêu Viễn nói: "Tôi rất bận, anh cũng rất bận. Tạm thời tôi không biết có thể bỏ ra và nhận lại được gì trong một mối quan hệ thân mật. Giữa đầu vào và đầu ra tôi không có thuật toán, cũng tạm thời không có ý định xây dựng thuật toán. Đầu vào của anh chưa chắc đã nhận được đầu ra như anh mong muốn, nhưng tôi không bài xích việc chia sẻ với anh một số thời gian riêng tư."

Diêu Viễn giới hạn việc chung đụng giữa cô và Thương Kha trong phạm vi chia sẻ thời gian riêng tư.

Đối với Diêu Viễn đây đã là một sự nhượng bộ rất lớn, bởi thời gian của cô rất quý giá.

Thương Kha thích sự thẳng thắn của Diêu Viễn. Anh cũng muốn chia sẻ thời gian riêng tư với cô, muốn để cô hiểu thêm về cuộc sống của mình. Đời sống cá nhân của anh rất lành mạnh, sức khỏe tốt, không mắc bệnh truyền nhiễm, sở thích là nuôi cá, trong căn hộ có nuôi ba con cá mập, sở hữu một thủy cung thu nhỏ.

Anh cũng rất muốn biết dáng vẻ đời thường của Diêu Viễn như thế nào, mọi thứ về cô đều khiến anh cảm thấy hứng thú.

Hai hôm trước đi công tác Bắc Kinh, ngang qua Đại học A, nhìn thấy những người trẻ trượt ván lướt nhanh bên vệ đường, anh đã nghĩ đến Diêu Viễn. Anh rất tò mò cuộc sống đại học của cô ra sao, thậm chí có một giây phút anh đã nghĩ, nếu năm xưa anh học đại học trong nước, biết đâu đã sớm gặp được cô rồi.

Thương Kha nói: "Tôi có thời gian, đi thôi."

Diêu Viễn xuống xe theo anh vào tòa nhà. Đại sảnh đặt những chậu hoa mộc cận và trà my lớn, tỏa hương thơm thư giãn dễ chịu.

Trong thang máy, Thương Kha ấn nút tầng 37. Thang máy đi lên rất nhanh, áp suất thay đổi khiến tai hơi bị ù.

Trần của nhà hàng rất cao, thông tầng trên dưới, qua lớp cửa kính sát đất là cảnh đêm rực rỡ vạn ngàn ánh đèn bên bến Thượng Hải.

Một bên tường là lò sưởi điện tử dài, ngọn lửa nhảy múa ấm áp, bên kia là dàn nhạc thính phòng.

Họ ngồi vào một gian phòng bao ở góc, gần lò sưởi và cửa sổ. Vừa ngồi xuống, phục vụ đã mang đến một hộp thuốc y tế, Thương Kha mở ra.

Diêu Viễn nói: "Tôi đi rửa tay trước đã."

Bước ra khỏi phòng bao, cô hòa mình vào không gian ăn uống tinh tế sang trọng, lướt qua những thực khách ăn mặc chải chuốt đang thì thầm trò chuyện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!