Chương 38: (Vô Đề)

Một ngày trước khi về nước, Chu Châu gặp Sukaran tại quán cà phê, và một chuyện bất ngờ đã xảy ra.

Sukaran đòi hối lộ, vừa mở miệng đã nói muốn hai trăm nghìn đô la.

Kinh nghiệm thương mại dày dạn như Chu Châu cũng bị làm cho hơi sốc, từng gặp người trực tiếp nhưng chưa thấy ai trực tiếp đến mức này.

Sukaran nói tuy gã không phải người phụ trách X2y nhưng gã sẽ trực tiếp phụ trách dự án X3y.

Chu Châu nói mình không quyết định được, cần gọi điện cho sếp ở Trung Quốc, bên đó vẫn chưa đến giờ làm việc, lát nữa mới có thể trả lời Sukaran.

Chu Châu lái xe rời khỏi quán cà phê trước, lướt qua một chiếc xe địa hình mui trần màu đỏ đi ngược chiều. Người trên xe xách một chiếc vali nhỏ bước vào quán cà phê.

Sukaran nhìn thấy người đến liền chào hỏi nhiệt tình: "Hi bro." Người nọ đẩy chiếc vali về phía Sukaran.

Chu Châu về đến dưới lầu khách sạn, hút liền hai điếu thuốc để bình tĩnh lại rồi mới lên báo cáo sự việc với Diêu Viễn. Diêu Viễn nghe xong cũng im lặng hồi lâu.

Vùng xám của xã hội thương mại không phân biệt quốc tịch, lòng tham của con người đương nhiên cũng không phân biệt quốc tịch.

Dự án X2y đã có kết quả đấu thầu, việc Sukaran mạo muội đòi hối lộ khi không hề có liên hệ cá nhân nào với Ba Quang và cũng không tồn tại sự trao đổi giá trị là điều cực kỳ bất thường.

Nội bộ SOLA giám sát vấn đề th*m nh*ng trong chuỗi cung ứng vô cùng nghiêm ngặt. Từ dự án X1y bắt đầu hơn một năm trước, Ba Quang chỉ thiết lập chút quan hệ cá nhân với Lynn, Lynn giúp đỡ bắc cầu dắt mối, còn dự án thành hay bại vẫn phải dựa vào thực lực công ty.

Diêu Viễn xưa nay phản đối cạnh tranh không lành mạnh. Sản phẩm của Ba Quang có năng lực cạnh tranh cốt lõi, phong cách bán hàng chủ yếu dựa vào việc cung cấp sản phẩm và dịch vụ. Làm ăn buôn bán không thể tránh khỏi vùng xám, Ba Quang tách mảng này ra cho đại lý, cố gắng tránh tham gia trực tiếp.

Số tiền hối lộ thương mại lớn đến mức này đã dính đến phạm tội hình sự, Ba Quang không thể mạo hiểm.

Chu Châu đoán ý Diêu Viễn, cộng thêm sự hiểu biết về công ty SOLA, vẫn nên ưu tiên hợp tác trên nền tảng công ty với công ty là chính. Anh ấy nói: "Gã dám đòi nhưng chúng ta không dám đưa."

Diêu Viễn nói: "Thái độ của chúng ta đã rõ ràng rồi, việc còn lại là xử lý thế nào cho thỏa đáng thôi."

Từ chối đưa hối lộ thì phải chuẩn bị sẵn tinh thần đối mặt với sự trả thù của Sukaran. Quy trình thu mua thiết bị công nghiệp thông thường của SOLA là người phụ trách kỹ thuật dự án phải thông qua phương án kỹ thuật trước rồi mới đến khâu đàm phán thương mại. Nếu Sukaran là người phụ trách kỹ thuật dự án X3y, gã có quyền không thông qua phương án kỹ thuật của Ba Quang.

Chu Châu nói: "Tôi nghĩ cứ kéo dài thời gian trước đã."

Diêu Viễn đáp: "Đó cũng là phương án tốt, anh dò hỏi xem người phụ trách dự án X3y đã được chốt chưa."

Trao đổi xong với Diêu Viễn, Chu Châu gọi điện cho Trần Nhược Hư. Trần Nhược Hư nhận định: "Sự việc này hiện tại chỉ có thể xử lý thế thôi. Công tác thương mại của bộ phận Kinh doanh làm chưa tới nơi tới chốn, chúng ta hoàn toàn mù tịt về động cơ tại sao khách hàng lại đưa ra yêu cầu như vậy, thành ra vô cùng bị động."

Chu Châu bắt đầu toát mồ hôi lạnh, Trần Nhược Hư lại bồi thêm một câu: "Đằng sau những sự việc phi lý nhất định phải có động cơ hợp lý."

Chuyến bay về nước không có đường bay thẳng phù hợp nên phải quá cảnh tại Seoul, đi máy bay Airbus 320 cỡ trung.

Diêu Viễn vừa mở nắp bát canh rong biển trong suất ăn thì máy bay gặp luồng khí mạnh gây rung lắc dữ dội. Canh nóng đổ ập lên mu bàn tay khiến cô đau điếng, phải hít sâu một hơi lạnh. Đợi máy bay ổn định trở lại, tiếp viên mang túi đá chườm tới thì mu bàn tay cô đã phồng rộp lên những nốt mụn nước.

Bốn giờ chiều máy bay hạ cánh xuống Thượng Hải, kết nối vào ống lồng. Sau mười mấy tiếng đồng hồ bay, tư thế cứng đờ, chân sưng phù, Diêu Viễn lê bước theo dòng người xuống máy bay.

Vừa bước vào ống lồng, Chu Châu đi phía trước bỗng dưng dừng lại. Phía trước có nhân viên sân bay đang giơ cao tấm biển đề tên Diêu Viễn, không biết ai đã sắp xếp người đón cô.

Lúc Thương Kha hỏi số hiệu chuyến bay, Diêu Viễn đã đoán anh sẽ đến đón, nhưng không ngờ lại đón tận cửa ống lồng thế này. Cô bước tới nói: "Xin chào, tôi là Diêu Viễn."

Nhân viên giơ biển nói: "Chào Tổng giám đốc Diêu, chào các vị của Công nghệ Ba Quang, mời đi theo tôi qua lối đi VIP."

Những người khác trong đoàn Ba Quang đồng loạt quay sang nhìn Diêu Viễn. Phô trương thế này chưa bao giờ là phong cách khiêm tốn, thực tế của Ba Quang.

Khoảnh khắc đó, Diêu Viễn ngượng đến mức tê rần cả da đầu, trong lòng âm thầm gạch chéo việc đưa đón kiểu này, tuyệt đối không có lần sau.

Chu Châu cười nói: "Cảm ơn sếp Diêu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!