Nhận được lịch trình do Chu Châu gửi đến, Diêu Viễn thấy thời gian quá gấp gáp. Nội dung cần chuẩn bị cho buổi đấu thầu công khai rất nhiều, chắc chắn đêm nay Chu Châu sẽ phải cùng cả đội thức trắng. Trọng Hải Minh mới tiếp quản dự án nên chưa đủ am hiểu, vì vậy Diêu Viễn quyết định sẽ quay về công ty ngay trong đêm.
Cô xuống sảnh tầng một lấy một chai soda, vừa đi vừa nhắn tin báo cho Trần Nhược Hư biết rằng do thời gian đấu thầu công khai dự án X2y quá gấp nên cô phải đi trước một bước.
Lấy xong chai soda tại quầy bar, Diêu Viễn xoay người định đi về thì nhìn thấy Thương Kha.
Anh đứng cách sảnh chính không xa để nghe điện thoại, đeo tai nghe, hai tay đút vào túi quần. Anh đã thay một bộ đồ thể thao ngắn tay màu đen tuyền, phía sau lưng là màn đêm thăm thẳm ngập tràn ánh sao.
Diêu Viễn định bước ra chào anh một tiếng rồi đi. Vừa đẩy cửa, gió đêm mùa thu se lạnh mang theo hơi ẩm từ mặt hồ ùa tới, cô bèn dừng bước, đứng đợi dưới mái hiên chứ không đi lại gần.
Người đàn ông này dường như chẳng hề sợ lạnh, kiểu trang phục đơn giản và cơ bản nhất khi khoác lên người anh lại tôn lên tỷ lệ cơ thể hoàn hảo đến đáng ghen tị.
Thương Kha cúp điện thoại, xoay người bước đi vài bước thì nhìn thấy Diêu Viễn. Gió khá lớn thổi tung những lọn tóc dính vào khuôn mặt cô. Diêu Viễn đưa tay gạt tóc, đôi mắt nhìn về phía anh lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao.
Thương Kha bước lại gần, Diêu Viễn ngước lên hỏi: "Có lạnh không?"
Thương Kha vươn tay phải ra, dùng mu bàn tay áp nhẹ lên mu bàn tay cô, không nói gì.
Cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ tay anh, Diêu Viễn thầm nghĩ, được rồi, người thấy lạnh là cô mới đúng. Cô nói: "Tôi có việc phải đi trước."
"Gấp vậy sao?" Thương Kha hỏi.
"Dự án X2y đấu thầu công khai, mai tôi bay rồi." Diêu Viễn đáp.
"Tôi biết vài nhà hàng khá ngon ở bên đó, lát nữa tôi gửi cho em." Thương Kha nói, trong lòng thầm tiếc nuối vì anh vừa từ bên đó về thì cô lại chuẩn bị sang. Biết thế này thì anh đã đến Công nghệ Ba Quang trước rồi mới đi California, như vậy lịch trình của hai người đã khớp nhau rồi.
Diêu Viễn nói: "Được. Dịch vụ hỗ trợ sau đầu tư của Quỹ Thâm Nhuệ có bao gồm tư vấn niêm yết không?"
Thương Kha đáp: "Quỹ Thâm Nhuệ sẽ không chủ động cung cấp dịch vụ hỗ trợ sau đầu tư cho Công nghệ Ba Quang."
Diêu Viễn ngạc nhiên hỏi: "Tại sao?"
Đây chỉ là thỏa thuận quân tử giữa anh và Trần Nhược Hư, không ký kết hợp đồng nên không có giá trị pháp lý. Còn về lý do tại sao, Thương Kha cảm thấy chưa đến lúc để giải thích. Anh nói: "Tạm thời thỏa thuận là vậy. Công nghệ Ba Quang chuẩn bị bắt tay vào việc lên sàn rồi sao?"
Diêu Viễn khẽ "ừ" một tiếng, ngước nhìn anh cười nói: "Để sớm báo đáp nhà đầu tư chứ."
Lời nói của Diêu Viễn mang chút giọng điệu trêu chọc, trên mặt cũng vương nét cười, nhưng Thương Kha vẫn cảm nhận được cảm xúc tiêu cực ẩn giấu bên trong. Anh nói: "Em đang có điều lo ngại."
"Đúng là có chút lo ngại. Sau khi lên sàn sẽ bị chi phối bởi các số liệu tài chính, phải chịu trách nhiệm với công ty chứng khoán và cổ đông, muốn làm những việc không mang lại giá trị thương mại tức thời sẽ không còn dễ dàng nữa. Anh cũng biết mô hình kinh doanh với SOLA sử dụng đòn bẩy cực cao, doanh thu càng lớn thì càng thiếu tiền."
"Sẽ có cơ hội thôi. Tài nguyên mà công ty niêm yết nhận được không chỉ có tiền. Tôi luôn cảm thấy trong hai mươi năm qua, những người làm công nghệ lõi nhận được quá ít tài nguyên, khổ quá rồi. Sự đền đáp về vật chất là sự tôn trọng tối thiểu, sau khi lên sàn, ít nhất mức lương của nhân viên Ba Quang có thể nâng lên một tầm cao mới."
Câu nói này khiến Diêu Viễn nhớ đến mức lương mà Đặc Duy Trí Tuệ đưa ra, quả thực cao hơn Ba Quang rất nhiều. d*c v*ng vật chất của Diêu Viễn rất thấp, nhưng cô không thể áp đặt tiêu chuẩn đó lên các thành viên trong đội ngũ. Là người đứng đầu doanh nghiệp, cô có trách nhiệm và nghĩa vụ mưu cầu mức lương và phúc lợi tốt hơn cho nhân viên, và niêm yết chính là một con đường tắt hiệu quả.
Diêu Viễn nói: "Hèn chi Trần Nhược Hư lại đánh giá cao anh."
Thương Kha cười nhẹ, lại nhìn chằm chằm vào Diêu Viễn, ánh mắt sâu thẳm hòa cùng sắc đêm se lạnh, anh hỏi: "Còn em thì sao?"
Diêu Viễn gật đầu, vẻ mặt vô cùng thành khẩn: "Ừ, ít nhiều cũng phải có chút chút chứ."
Thương Kha nói: "Nghe có vẻ hơi miễn cưỡng."
Diêu Viễn đáp: "Không miễn cưỡng đâu, đó là sự tôn trọng tối thiểu dành cho nhà đầu tư mà."
Thương Kha nói: "Nhà đầu tư cảm nhận được rồi. Đi thôi, trời hơi lạnh rồi." Nói xong anh bước tới mở cửa sảnh, để Diêu Viễn vào trước.
Vào trong, Diêu Viễn nói: "Giới thiệu cho tôi vài công ty chứng khoán và kiểm toán chắc không tính là dịch vụ hỗ trợ sau đầu tư đâu nhỉ."
Thương Kha bật cười: "Thâm Nhuệ không chủ động cung cấp, chứ không phải là không thể cung cấp."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!