Diêu Viễn lui ra ban công khách sạn, gọi điện cho Đinh Hạ Nghiêu bảo anh ấy tra cứu về Đặc Duy Trí Tuệ. Đinh Hạ Nghiêu nói anh ấy đã tra ra Thiệu Trạch Văn đúng là nhảy việc sang Đặc Duy Trí Tuệ, lát nữa sẽ gửi báo cáo tổng hợp cho Diêu Viễn.
Ban công hướng ra mặt hồ, đặt khá nhiều ghế nghỉ. Diêu Viễn cầm điện thoại ngồi xuống ghế xem báo cáo. Khu công nghiệp nằm ở phía Đông thành phố, môi trường rất tốt, một vầng trăng sáng treo lơ lửng nơi chân trời.
Bản tính của Diêu Viễn là hướng nội. Kể từ khi thành lập Công nghệ Ba Quang đến nay cũng là quá trình cô không ngừng tiến hóa bản tính đó. Ưu điểm là làm việc cực kỳ tập trung, rất dễ tiến vào trạng thái nhập tâm, nhưng nhược điểm là việc giao tiếp nói chuyện thường xuyên như thế này sẽ tiêu hao lượng lớn tinh thần, cần một khoảng thời gian để hồi phục.
Mỗi lần giao tiếp xã giao, Diêu Viễn đều dùng logic phân tích vị thế và động cơ của mình và đối phương trước, sau đó từ trong các phương thức ứng đối tìm ra một câu trả lời phù hợp với hoàn cảnh hiện tại, quá trình này rất giống cách trí tuệ nhân tạo tìm kiếm lời giải tối ưu.
Vừa xem xong báo cáo, uống một ngụm rượu để bên cạnh thì nghe thấy một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
"Rượu ngon không?"
Diêu Viễn quay đầu lại thì thấy Thương Kha bước ra từ góc ngoặt ban công. Câu nói này ít nhiều mang ý gợi lại hồi ức cho Diêu Viễn, cảnh tượng uống rượu lần trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt.
Sau khi sắp xếp lại logic, Diêu Viễn cảm thấy câu hỏi này thật không cần thiết. Cô đã chấp nhận sự từ chối của anh, cũng chấp nhận sai lầm của bản thân trong chuyện này. Cô xếp Thương Kha vào danh mục việc tư, còn Thương Kha xếp cô vào danh mục việc công. Đổi lại là bản thân, cô cũng sẽ không chấp nhận việc vượt quá giới hạn trong quan hệ công việc.
"Tổng giám đốc Thương có ý gì? Nếu là để nhắc nhở tôi về chuyện lần trước thì tôi rất xin lỗi. Tôi đã hiểu lầm sự giúp đỡ của anh, cũng không nên có hành vi như vậy."
Thương Kha cảm nhận được sự xa cách ngàn dặm của Diêu Viễn. Vốn dĩ anh định xin lỗi trước, sau đó thành khẩn thẳng thắn nói chuyện về việc anh muốn theo đuổi cô, nào ngờ lại bị Diêu Viễn giành trước nói lời xin lỗi. Tình huống này phải ứng đối thế nào Thương Kha chưa có kinh nghiệm, trực giác mách bảo không ổn.
Anh không ngờ sẽ gặp Diêu Viễn ở đây, còn là một dịp không thích hợp, nói chuyện ở đây không hề tiện. Anh cười khổ, bảo: "Muộn rồi, tôi đưa em về nhé?"
Diêu Viễn ngạc nhiên nhìn anh: "Cảm ơn, không cần đâu, tôi gọi lái xe hộ rồi."
Thương Kha kiên trì: "Đi thôi, tôi đưa em về, xe của em tôi sẽ sắp xếp người lái về. Chuyện ở Santorini vẫn chưa kết thúc, ít nhất hãy cho tôi cơ hội giải thích được không?"
Nói xong anh cứ đứng đó nhìn Diêu Viễn. Người đàn ông này quả thực được trời phú cho ngoại hình xuất sắc, từ đường nét ngũ quan đến khí chất, thần thái đều giẫm đúng vào điểm thẩm mỹ của Diêu Viễn. Diêu Viễn không nói, anh cũng không nói nữa, cứ kiên định đứng đó nhìn cô.
Diêu Viễn chưa bao giờ muốn qua loa phỏng đoán đối phương cố tình làm mờ ranh giới ứng xử, công tư bất phân để tối đa hóa lợi ích. Định kiến sẽ ảnh hưởng đến phán đoán, sự thật cần được chứng minh. Đã có lòng muốn nói rõ ràng, cô không có lý do gì để từ chối, hợp tác kinh doanh cũng cần có sự tin tưởng tối thiểu.
Diêu Viễn lấy chìa khóa từ trong túi ra đưa cho anh. Thương Kha nhận lấy, không chạm vào tay cô, cầm lấy đầu kia của chìa khóa, giữ một khoảng cách rất lịch thiệp.
"Anh đi trước đi." Diêu Viễn nói. Từ ban công đi qua đại sảnh ra cửa khách sạn, nếu hai người đi cùng nhau khó tránh khỏi phải giải thích. Diêu Viễn không muốn phức tạp hóa vấn đề. Nếu không có gì bất ngờ thì đây sẽ là cuộc đối thoại riêng tư cuối cùng giữa hai người, giải quyết nốt cái đuôi còn sót lại của tất cả vấn đề liên quan đến Santorini.
Thương Kha hiểu ý cô, đi ra ngoài trước, nhắn một tin cho Tôn Hoành. Thương Kha ít khi lái xe trong nước, trên xe có thể phải xử lý nhiều việc, anh lại thường nhận điện thoại nên tự lái xe không an toàn lắm. Thương Kha giao chìa khóa xe của Diêu Viễn cho chú Trần, bảo chú Trần lái xe của Diêu Viễn về, còn mình thì đi thẳng lên ghế lái.
Diêu Viễn bước ra ngay sau đó. Cô không có thói quen bắt người khác phải đợi, nhưng lại không biết xe của Thương Kha là chiếc nào nên đành đi về hướng bãi đậu xe. Một chiếc xe màu đen từ từ chạy đến dừng bên cạnh cô. Thương Kha xuống xe mở cửa ghế phụ cho Diêu Viễn, đợi cô lên xe rồi anh mới vòng qua đầu xe để lên ghế lái.
Không gian bên trong xe rất rộng rãi, ghế ngồi thoải mái, nhiệt độ điều hòa vừa vặn. Diêu Viễn đọc một địa chỉ, Thương Kha bật định vị nhập vào rồi hỏi: "Em còn phải về công ty à?"
"Đúng vậy, về công ty." Diêu Viễn có thể về công ty hoặc không, nhưng cô cảm thấy đưa địa chỉ nhà riêng cho anh lúc này là không thích hợp, nên mới báo địa chỉ công ty, dự định đến đó rồi sẽ tự đi bộ về nhà.
Thương Kha mở hộc để đồ ở bệ tỳ tay lấy hai chai nước, đưa cho Diêu Viễn một chai. Lúc lấy nước, anh nhìn thấy hộp kẹo cao su của Diệp Đạo Sinh nằm trong đó.
Bỗng nhiên anh hơi hiểu được trạng thái tâm lý của Diệp Đạo Sinh khi cứ xoay hộp kẹo mãi không thôi. Đó là phản ứng tiềm thức về mặt cảm xúc nhằm chống lại lý trí: lý trí biết rõ việc phải làm nhưng không cách nào kiểm soát được kết quả, thời điểm cũng chưa thực sự thích hợp, nhưng bản thân vẫn cần chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chấp nhận mọi khả năng có thể xảy ra.
Thương Kha lại mở hộp kẹo cao su ra mời Diêu Viễn.
Diêu Viễn cạn lời. Hay thật đấy. Vừa uống nước vừa ăn kẹo cao su, đây là quy trình của một cuộc nói chuyện nghiêm túc đấy à?
Thương Kha cất hộp kẹo, lái xe rời khỏi khách sạn, hòa vào dòng xe cộ tấp nập. Màn đêm dần buông, đèn hoa đã lên. Xe chạy trên trục đường chính bốn làn xe từ Tây sang Đông. Các tòa nhà văn phòng trong khu công nghiệp đa phần đều lắp tường kính màn hình LED trong suốt, trên màn hình nhấp nháy dòng chữ: Kiến tạo Thung lũng Silicon Trung Quốc, xây dựng thành phố mới tươi đẹp.
Đây là nơi Diêu Viễn sống và làm việc. Thương Kha cảm thấy mình đã gần Diêu Viễn hơn một chút, ít nhất là về khoảng cách địa lý.
Thương Kha liếc nhìn điểm đến trên màn hình, không còn do dự nữa, anh bày tỏ một cách trực tiếp: "Diêu Viễn, ở Santorini quả thực tôi đã không kìm lòng được mà muốn lại gần em. Đó thuần túy là do cảm giác và sự thu hút, không liên quan đến công việc. Việc từ chối em ở khách sạn lại càng không liên quan đến công việc. Một mối quan hệ không có nền tảng tình cảm thì chẳng có ý nghĩa gì cả, một khi đã có sự bắt đầu sai lầm sẽ phải tốn rất nhiều thời gian và công sức để hiệu chỉnh lại cho đúng quỹ đạo."
Khi Thương Kha nói không muốn có một sự bắt đầu sai lầm, trái tim Diêu Viễn như được một bàn tay mềm mại khẽ v**t v*, trong bụng dâng lên chút cảm giác xót xa. Cô đã phải trả giá không nhỏ cho sai lầm từ những lần bắt đầu của mình, tình thế tiến thoái lưỡng nan hiện tại của Công nghệ Ba Quang chẳng phải cũng bắt nguồn từ một sự khởi đầu sai lầm đó sao.
"Nên ý của anh là, anh không muốn đầu tư vào Ba Quang mà muốn theo đuổi tôi?" Diêu Viễn không chắc hai người có đang cùng một tần số hay không, cô không muốn phạm sai lầm tương tự thêm lần nữa nên cô hỏi lại rất thẳng thắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!