Đêm khuya yên ắng đến lạ thường, tiếng tim đập và hơi thở trở nên rõ mồn một, đan xen tần số và trao đổi nhiệt độ cho nhau.
Nghe thấy câu nói của Thương Kha, Diêu Viễn lùi lại một bước, ngẩng đầu nhìn anh. Đôi môi đỏ mọng mời gọi, ánh mắt mơ màng, nhưng giọng nói lại bình tĩnh đến lạ lùng, toát lên sự kiên định không cho phép nghi ngờ: "Tôi không chơi nhà đầu tư."
Câu nói này khiến chuông cảnh báo trong đầu Thương Kha reo vang inh ỏi. Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ tiếp xúc với Công nghệ Ba Quang trước rồi anh và Diêu Viễn mới tình cờ gặp nhau sau. Khéo thế nào mà lúc này Diêu Viễn lại ghé vào tai anh thì thầm: "Người anh nóng quá."
Người phụ nữ xinh đẹp, có cảm tình với anh, vừa tắm xong, ép anh vào cửa vừa v**t v* vừa hôn, lại còn thốt lên câu "người anh nóng quá". Không nóng mới là không bình thường, và anh là một người đàn ông rất bình thường. Anh cảm nhận rõ máu trong người đang sôi lên sùng sục, nhịp tim tăng tốc như muốn bay lên, lý trí dần tan rã, bản năng động vật ngày càng trỗi dậy mạnh mẽ, hung hăng muốn chiếm quyền kiểm soát lý trí.
Ánh mắt Thương Kha di chuyển trên gương mặt cô, chẳng biết rốt cuộc là ai nóng hơn ai. Trên trán Diêu Viễn lấm tấm mồ hôi, từng lọn tóc dính bết vào má. Anh rút một tay ra vén lọn tóc trên má cô cài ra sau tai rồi không kìm lòng được dùng ngón cái v**t v* đôi môi đỏ mọng, mềm mại ấy.
"Em cũng nóng."
Diêu Viễn khẽ "ừ" một tiếng, đưa tay nhéo nhẹ d** tai anh, mềm mại và nóng hổi. Cô kiễng chân hôn lên mắt anh, trượt xuống hôn lên môi anh, đầu tiên là ngậm lấy, sau đó mổ nhẹ, men theo đường viền hàm dưới hôn đến sau tai, tiếng th* d*c khe khẽ xuyên qua ốc tai.
Thương Kha thầm chửi thề trong lòng, phản ứng sinh lý của cơ thể nằm ngoài tầm kiểm soát của anh. Bán cầu não trái đang phát tín hiệu cảnh báo, gào thét điên cuồng bắt anh phải giữ bình tĩnh. Trong dự tính của anh, chắc chắn không phải tiến tới bước tiếp theo tại Santorini vào lúc này.
"Diêu Viễn, em say rồi, em muốn gì?"
"Tôi rất tỉnh táo, tỉnh táo đến mức có thể đòi anh báo cáo khám sức khỏe." Diêu Viễn dừng tay lại trong hai giây rồi nói tiếp, đầu ngón tay tiếp tục lần mò về phía trước, vừa như cám dỗ lại vừa như khiêu khích: "Anh có thể chứng minh anh được hay không mà."
Người đàn ông cười khẽ, hơi ngẩng đầu lên. Anh không cần chứng minh điều gì cả, ánh mắt dịu dàng chăm chú nhìn cô.
Thương Kha dù sao cũng không còn trẻ con, đàn ông đến tuổi ba mươi đều nắm quá rõ năng lực và kỹ thuật giường chiếu của mình. Nếu lấy tuổi tác làm trục hoành và trải nghiệm làm trục tung để vẽ đồ thị parabol úp ngược thì giai đoạn này chính là đỉnh cao của đồ thị ấy.
Người đàn ông có năng lực và tự biết mình sẽ không sợ bị nghi ngờ, càng không vì vài câu nói khích bác mà làm bản thân rối loạn. Thương Kha có nguyên tắc của riêng mình, không đời nào anh lại thúc đẩy mối quan hệ giữa hai người theo cách này sau khi Diêu Viễn đã uống rượu.
Diêu Viễn lùi lại hai bước, ánh mắt khóa chặt vào mắt anh: "Ý anh là gì?"
"Diêu Viễn, chúng ta cần nói chuyện."
Anh cũng không biết bây giờ có phải là thời điểm thích hợp để nói chuyện hay không, mọi thứ diễn ra quá nhanh. Uống rượu ở quán bar, uống xong tình cờ cùng về khách sạn, xảy ra chút gì đó dường như cũng hợp tình hợp lý.
Nhưng trực giác mách bảo anh có điều gì đó không ổn. Anh cảm thấy trạng thái của Diêu Viễn không đúng và trạng thái của chính anh cũng không đúng. Đây không phải là sự thân mật tự nhiên đến từ việc tình cảm đã đủ nồng nàn.
Đầu tư cần sự đấu trí linh hoạt để tìm điểm vào lệnh tốt nhất, việc phát triển chiều sâu mối quan hệ cũng y hệt như vậy. Cùng một lời nói nhưng đặt ở hoàn cảnh và trạng thái khác nhau sẽ mang lại hiệu quả khác nhau.
Chuyện tỏ tình trong thế giới người trưởng thành nên được xây dựng trên nền tảng tình cảm nhất định, khi cả hai bên đều cảm thấy cần bước sang giai đoạn tiếp theo. Một bên đưa ra cam kết và tín hiệu vào thời điểm thích hợp, bên kia đồng ý và chấp nhận.
Diêu Viễn nhướng mày nhìn anh, ánh mắt vừa nghi hoặc vừa dò xét.
Đúng lúc này chuông điện thoại reo lên chói tai. Thương Kha giơ tay trái, màn hình hiển thị ba chữ: Trần Nhược Hư.
Phòng không bật đèn trần, ánh sáng từ màn hình điện thoại trở nên cực kỳ chói mắt. Anh và Diêu Viễn đứng đối diện nhau, điện thoại cầm nghiêng nên cả hai đều nhìn rõ màn hình.
Thương Kha chưa từng lưu số của Trần Nhược Hư, chỉ từng gặp một lần và trao đổi danh thiếp. Danh bạ điện tử của anh tự động liên kết hiển thị người gọi, bên dưới tên Trần Nhược Hư còn hiển thị liên kết "Mỹ Khoa Hưng Viễn". Không còn nghi ngờ gì nữa, rõ ràng rành mạch, Trần Nhược Hư này chính là Trần Nhược Hư đó.
Việc Trần Nhược Hư gọi điện cho anh, đương nhiên không phải là ngẫu nhiên.
Tôn Hoành vẫn giữ liên lạc với Triệu Tân Thành. Thương Kha đã bảo Tôn Hoành chú ý đến nhu cầu gọi vốn của Công nghệ Ba Quang. Nội dung Tôn Hoành báo cáo cho thấy sự thất bại của dự án SOLA đã gây ra khoản chi phí chìm chín mươi triệu tệ cho Ba Quang, đổi lại là tấm vé vào cửa cho dự án X2y thế hệ tiếp theo của SOLA.
Doanh thu và lợi nhuận của Ba Quang không đủ sức gánh khoản lỗ dòng tiền chín mươi triệu tệ. Mô hình thanh toán của SOLA là trả toàn bộ sau khi nghiệm thu, nghĩa là Ba Quang nhận dự án X2y đồng nghĩa với việc phải tiếp tục đầu tư thêm khoảng một trăm triệu tệ chi phí, tổng cộng lỗ dòng tiền lên tới hai trăm triệu tệ.
Tại Nam Giang, hạn mức cho vay doanh nghiệp có luật bất thành văn là khoảng ba mươi phần trăm doanh số xuất hóa đơn. Nghĩa là một doanh nghiệp có doanh số xuất hóa đơn hàng năm đạt trăm triệu tệ thì hạn mức vay chỉ khoảng ba mươi triệu tệ. Hạn mức vay của doanh nghiệp là con số rõ ràng trên sổ sách, vay ngân hàng không giải quyết được tình thế khó khăn của Ba Quang.
Trần Nhược Hư với tư cách là Giám đốc điều hành của Mỹ Khoa Hưng Viễn đương nhiên có năng lực và mối quan hệ riêng, chỉ có điều chưa chắc anh ta đã chịu động vào vốn của Mỹ Khoa Hưng Viễn để giải cứu Ba Quang.
Đối với Trần Nhược Hư, Công nghệ Ba Quang là một doanh nghiệp công nghệ độc lập nằm ngoài hệ thống Mỹ Khoa Hưng Viễn mà anh ta một tay nâng đỡ. Mỹ Khoa Hưng Viễn là doanh nghiệp gia đình điển hình, hai thế hệ già trẻ quản lý doanh nghiệp theo phương thức kiềm chế quyền lực phức tạp. Việc rút hai trăm triệu từ Mỹ Khoa Hưng Viễn để tiếp máu cho Ba Quang là không cần thiết và cũng dễ bị nắm thóp.
Gọi vốn là bước đi tất yếu. Vấn đề tiếp theo là lựa chọn nguồn vốn nào, và Ba Quang đương nhiên có quyền lựa chọn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!