Chương 19: (Vô Đề)

Trong không gian chật hẹp và tĩnh mịch, mùi hương bao trùm lấy Diêu Viễn. Thứ hương thơm ấy càng trở nên rõ rệt hơn sau khi Thương Kha lên xe, khứu giác của Diêu Viễn bỗng trở nên nhạy cảm lạ thường, khiến cô hơi chếnh choáng.

"Anh dùng loại nước hoa nào vậy?" Cuối cùng Diêu Viễn không kìm được lên tiếng hỏi.

"Nước hoa ư? Tôi không dùng." Thương Kha đáp.

"Sao lại thơm thế nhỉ?" Câu trả lời khiến Diêu Viễn bất ngờ. Rõ ràng cô ngửi thấy một mùi hương rất đặc biệt trên người Thương Kha, mùi hương khiến cô vô thức muốn hít thở thật sâu.

"Mùi sữa tắm chăng?" Thương Kha không chắc chắn lắm, anh chẳng thấy mình thơm chỗ nào.

Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của người đàn ông, Diêu Viễn đành bỏ cuộc.

Thương Kha nâng cổ tay xem đồng hồ, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng. Quãng đường mười phút, sắp về đến khách sạn rồi.

"Tiến sĩ Diêu, em định mời tôi ăn gì đây?" Thương Kha hỏi.

Santorini chủ yếu phục vụ các món Hy Lạp truyền thống: thịt cừu hầm, cà tím bỏ lò, hải sản nướng, bạch tuộc nướng, hải sản thập cẩm. Ở đây không có nhà hàng Michelin, đi Athens thì giao thông bất tiện. Diêu Viễn không kén ăn, thi thoảng ăn cái bánh Pita cuộn ven đường, còn lại đa phần giải quyết ngay tại khách sạn.

"Anh giới thiệu đi?" Diêu Viễn giao quyền chủ động cho Thương Kha, người quen thuộc với Santorini hơn. Cô không kiêng khem hay kén chọn không có nghĩa là Thương Kha cũng vậy.

Thương Kha nói: "Santorini chẳng có gì ngon đâu, về nước rồi ăn, tôi đưa em đi ăn món cay."

Bình thường Diêu Viễn không thích ăn cay, nhưng ăn đồ Tây nhiều quá đâm ra thèm đồ cay. Cô từng hỏi Thương Kha xem ở Santorini chỗ nào có món Tứ Xuyên.

"Có tiện không?" Chuyện ở Santorini thì nên giải quyết ở Santorini, bèo nước gặp nhau, còn chẳng biết đối phương ở thành phố nào, đâu cần thiết phải về nước rồi mới tụ tập. Nhưng đã trót bảo người ta quyết định rồi, giờ nuốt lời cũng không hay.

"Tiến sĩ Diêu à, Thượng Hải cách thành phố Nam Giang không xa đâu, hai tiếng đi xe thôi."

Ừ, cảm ơn anh đã phổ cập kiến thức địa lý cho tôi nhé. Diêu Viễn buồn cười liếc anh một cái.

Ánh mắt cô lướt qua hộp tai nghe trên bảng điều khiển trung tâm. Chất liệu nhựa đen nhám mịn màng, cảm giác men gốm rất tốt. Ở giữa có hai chữ cái màu bạc tối "KE". Hộp máy hình bầu dục, tạo hình mượt mà, tổng thể rất có tính thiết kế. Có thể thấy họ đã bỏ công sức vào khâu thiết kế công nghiệp, không phải các thương hiệu phổ biến như Sennheiser hay SOLA.

Thương Kha nhận ra ánh nhìn của cô, cầm tai nghe đưa sang: "Tai nghe của thương hiệu nội địa Seiya, độ thoải mái khá tốt, đeo lâu cũng không khó chịu, chạy bộ tập gym không dễ bị rơi."

Thương Kha vươn tay đưa tai nghe, Diêu Viễn đưa tay ra đón. Xe của họ đang ở làn rẽ trái, đèn xanh rẽ trái phía trước vừa bật sáng thì một chiếc xe ở làn đi thẳng bên phải bất ngờ tạt đầu để rẽ trái. Thương Kha đạp phanh gấp, suýt chút nữa thì va chạm.

Theo bản năng của cơ thể, tay hai người nắm chặt lấy nhau. Bàn tay anh bao trọn lấy tay cô, phần thịt đầu ngón tay ấn lên mu bàn tay cô, dùng sức nhẹ. Dây đồng hồ kim loại lạnh lẽo dán vào cánh tay Diêu Viễn khiến cô nổi da gà.

Tiếng ma sát chói tai vang lên giữa đĩa phanh và má phanh. Diêu Viễn cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, không biết là do hơi ấm nơi đầu ngón tay hay do sự k*ch th*ch của cú phanh gấp.

Khi xe chạy êm trở lại, tay hai người buông ra, nhưng cảm giác của khoảnh khắc ấy vẫn lưu lại trên đầu ngón tay, trên mu bàn tay và lẩn khuất trong không khí.

Diêu Viễn không kìm được cảm giác rạo rực và ẩm ướt. Cồn cộng với hormone thời kỳ rụng trứng chẳng thèm phân biệt hoàn cảnh, tàn nhẫn cười nhạo và chà đạp lên khả năng tự chủ của cô. Bầu không khí trong xe trở nên khó kiểm soát, cô cầm hộp tai nghe lên quan sát thật kỹ, cố gắng đánh lạc hướng bản thân.

Hai chữ cái KE trên hộp tai nghe trông như được khắc laser. Kiểu tùy chỉnh này đòi hỏi phải lập trình và hiệu chỉnh lại trên thiết bị khắc laser. Việc này không khó, nhưng làm giảm hiệu suất dây chuyền. Nếu mua riêng một máy chỉ để làm đồ tùy chỉnh thì chi phí rất cao. Khả năng lớn nhất đây là mẫu tùy chỉnh mà nhà máy làm tặng khách hàng và đối tác trong quá trình chạy thử sản phẩm.

"Logo đặt riêng à?"

Diêu Viễn mở hộp ra, bên trong là tai nghe không dây dạng kẹp vành tai. Diêu Viễn đang dùng tai nghe của Sennheiser và SOLA, mọi thứ đều ổn, chỉ trừ việc cúi đầu xuống là dễ bị rơi.

"Quỹ Thâm Nhuệ đầu tư vào vòng gọi vốn A của Seiya, đây là mẫu nhỏ nhà máy gửi tặng. Chất lượng âm thanh và khả năng chống ồn so với Sennheiser hay SOLA thì còn hơi kém một chút, nhưng độ thoải mái và hiệu suất trên giá thành thì tôi thấy vượt ngoài mong đợi."

Diêu Viễn sở hữu không ít đồ điện tử. Xét về quy mô thị trường, các sản phẩm 3C đứng đầu trong lĩnh vực ứng dụng thiết bị kiểm tra thị giác công nghiệp. Mỗi đợt cập nhật thế hệ sản phẩm mới đồng nghĩa với việc mức độ phức tạp của nhu cầu kiểm tra cũng nâng cấp theo. Diêu Viễn cần duy trì sự nhạy bén với khách hàng và nhu cầu thị trường.

"Nghe có vẻ ổn nhỉ, có mua được trên mạng không?"

"Không vội thì lần sau tôi mang cho em, chỗ tôi vẫn còn hai cái."

Seiya gửi tặng ba mẫu dùng thử nhưng đều được tùy chỉnh theo kích thước vành tai và hốc tai của Thương Kha. Xét đến sự chênh lệch về hình thể giữa hai người, e rằng mẫu của anh không phù hợp với Diêu Viễn lắm. Lần sau gặp mặt nếu bầu không khí tốt, hai bên cởi mở hơn, biết đâu có thể bàn đến chuyện tiến thêm một bước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!