Trước khi tốt nghiệp đại học, Diêu Viễn chưa từng yêu ai. Cô đi học sớm hơn bạn bè đồng trang lứa hai ba tuổi, về mặt tình cảm cũng không thuộc dạng khai khiếu sớm. Ở trường cô cũng không phải kiểu nữ sinh đa tài đa nghệ, tươi tắn rạng rỡ gì cho cam. Mãi đến năm cuối đại học, cô mới bắt đầu nhen nhóm ý định trải nghiệm quan hệ nam nữ.
Bạn trai đầu tiên là bạn học cùng lớp cao học. Kết thúc chương trình thạc sĩ, anh ấy nộp hồ sơ sang Đại học Carnegie Mellon (CMU) học Tiến sĩ và bảo Diêu Viễn cân nhắc đi cùng. Diêu Viễn chọn con đường học thẳng lên Tiến sĩ trong nước nên đương nhiên không đi theo. Hai người thậm chí chẳng nói lời chia tay, cứ thế tự nhiên cắt đứt liên lạc.
Quãng đời làm nghiên cứu sinh Tiến sĩ cũng là lúc Công nghệ Ba Quang được thành lập, di dời từ Bắc Kinh về Nam Giang. Hơn ba năm ở Nam Giang, Diêu Viễn gần như ăn ngủ tại công ty, hoàn toàn không có tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện yêu đương thân mật.
Khi bạn bè, người thân xung quanh lần lượt kết hôn, cô Thẩm cũng bắt đầu sốt ruột, lôi kéo người quen giới thiệu đối tượng cho cô.
Diêu Viễn rất muốn nói rõ với cô Thẩm rằng cô không có nhu cầu về mặt tinh thần hay tài chính và tạm thời cũng không có ý định bước vào hôn nhân. Một mối quan hệ bạn đời ổn định lâu dài đòi hỏi thời gian để hòa hợp, đòi hỏi cả hai phải mở lòng chia sẻ vòng tròn xã hội, lý lịch quá khứ, tình hình tài chính, phải dung hòa thói quen sinh hoạt, cách đối nhân xử thế, cũng như ranh giới trong nhận thức và quan điểm sống. Đó là một việc tiêu hao tinh lực và lãng phí thời gian vô cùng.
Nhu cầu duy nhất của cô là nhu cầu sinh lý. Cô không cách nào kìm hãm được bản năng của loài động vật có vú. Hormone nữ trong cơ thể cô chẳng thèm nói lý lẽ, cũng không phân biệt hoàn cảnh, cứ dao động lên xuống theo chu kỳ kinh nguyệt. Estrogen và testosterone đạt đỉnh vào thời kỳ rụng trứng, gây ra sự hưng phấn và xung động khó lòng kìm nén.
Những thay đổi của cơ thể nói cho cô biết rằng, cô đã là một người phụ nữ trưởng thành chín chắn, h*m m**n kết đôi mạnh mẽ hơn bất kỳ năm nào trước đây. Lý trí của cô không muốn như vậy, cô tự nhủ rằng đám hormone chết tiệt kia đừng hòng điều khiển được mình. Nhưng sáng nay khi tắm rửa, cô đã chấp nhận sự chi phối đó, bởi đó cũng là một phần của chính cô.
Cô cần thỏa mãn nhu cầu sinh lý, giải phóng hormone để xả cảm xúc, tốt nhất là một mối quan hệ dài hạn, an toàn và chất lượng cao.
Chuyện này nghe thì không khó, nhưng thực tế thời gian làm việc của Diêu Viễn vượt quá một trăm tiếng mỗi tuần. Trừ khi đi công tác, còn lại từ tám giờ ba mươi sáng đến mười giờ tối cô đều cắm chốt ở công ty. Những người đàn ông cô tiếp xúc hàng ngày như nhân viên nam, khách hàng, nhà cung cấp, đối thủ cạnh tranh, hay các vị lãnh đạo… Diêu Viễn chưa bao giờ có suy nghĩ nào khác ngoài công việc với họ.
Còn bạn bè do cô Thẩm giới thiệu, Diêu Viễn lại càng không dám mạo muội tiếp xúc. Việc đó vừa vô trách nhiệm lại vừa phải gánh chịu áp lực đạo đức. Cô rất trân quý danh dự của mình, không muốn tùy tiện làm tổn hại nó. Cô Thẩm sẽ không hiểu và cũng chẳng thể đồng cảm, bà sẽ chỉ cho rằng cô bị b**n th** về mặt tâm lý, chỉ trích thái độ cô có vấn đề, tư tưởng ô uế, hành động lệch lạc.
Những cuộc ăn chơi trác táng, tiệc tùng hưởng lạc trên thương trường của cánh đàn ông hoàn toàn không tồn tại trong thế giới của Diêu Viễn. Công nghệ Ba Quang là một công ty định hướng sản phẩm có rào cản kỹ thuật. Giai đoạn đầu khởi nghiệp, khi cô còn trẻ chưa đủ uy nghi để trấn áp cục diện thì đã có Trần Nhược Hư đứng ra chắn gió che mưa. Sau khi Ba Quang phát triển thần tốc thì đã có đội ngũ bán hàng và mạng lưới đại lý hoàn thiện lo liệu.
Tỷ lệ nữ giới trong lĩnh vực công nghệ lõi rất thấp, tại Ba Quang tỷ lệ này chưa đến hai mươi phần trăm. Số lượng nữ doanh nhân trong lĩnh vực công nghệ lõi tại thành phố Nam Giang chỉ đếm trên đầu ngón tay. Trong hội đồng quản trị tư nhân, cô mới chỉ gặp đúng một nữ doanh nhân, mà vợ chồng người đó lại là đồng sáng lập. Trong lĩnh vực này, nữ doanh nhân hoàn toàn không có một vòng tròn kết nối riêng.
Lấy thân phận xã hội làm nền móng, Diêu Viễn đã tự xây dựng nên một hòn đảo cô độc, hòn đảo ấy mang tên Công nghệ Ba Quang. Trên hòn đảo này không tồn tại tình cảm cá nhân và d*c v*ng.
Cô công tư phân minh, ranh giới rõ ràng, chán ghét việc dùng quyền công để thỏa mãn tư dục, và cũng không chấp nhận dùng tình riêng để mưu cầu lợi công. Sự nghiệp và đời sống luôn giữ một khoảng cách nhất định. Tình cảm cá nhân còn có gia đình bạn bè, nhưng d*c v*ng sinh lý thì ngoài những món đồ chơi chạy bằng điện ra, hoàn toàn không có lối thoát.
Có lẽ do thần giao cách cảm giữa mẹ và con gái, cuộc gọi video của cô Thẩm bất ngờ ập đến. Diêu Viễn tỉnh rượu một nửa, cầm điện thoại đi ra phía cửa.
Bên này, Thương Ái Di thấy Diêu Viễn cầm điện thoại đi ra chỗ khác liền bước tới ngồi vào chỗ của cô: "Tình hình thế nào rồi? Chị tò mò chết đi được."
Thương Ái Di nhớ lại lúc nãy Thương Kha dùng ánh mắt không mấy thiện lành đuổi khéo Vương Nhữ Ba nhường chỗ để mình được ngồi cạnh cô gái kia. Tư thế của hai người nghiêng về phía nhau rất tự nhiên, nụ cười trên mặt Thương Kha lộ rõ mồn một, ánh mắt thì nhìn người ta trực diện không chút che giấu.
"Chị muốn biết gì?"
"Cô ấy đi Delphi cùng cậu à? Tên gì? Làm nghề gì?"
Thương Kha đáp: "Diêu Viễn, đối tác của một công ty công nghệ lõi."
Câu trả lời này khiến Thương Ái Di hơi bất ngờ. Theo lẽ thường cô ấy đoán Diêu Viễn có thể là người trong giới đầu tư tài chính hoặc giới âm nhạc. Ngẫm kỹ lại, cô trang điểm rất nhạt, ăn mặc tối giản, rõ ràng thuộc kiểu người tôn quần áo chứ không phải quần áo tôn người. Kiểu phụ nữ này nếu không phải trời sinh đã xinh đẹp thì là người có nội tâm vô cùng mạnh mẽ, hoặc là cả hai. Họ không mưu cầu quá nhiều về vật chất bên ngoài và toát lên một loại khí chất rất đặc biệt.
Lúc này Thương Ái Di mới vỡ lẽ, cái khí chất đặc biệt đó có lẽ chính là khí chất của dân khối tự nhiên, ngôn ngữ cơ thể không nhiều, ít khi để cảm xúc chi phối, trầm tĩnh, sâu sắc, khi giao tiếp chủ yếu là lắng nghe.
Thương Ái Di theo học khối xã hội, đại học học ngành Nhân học, sau khi tốt nghiệp thì về Quỹ từ thiện An Ảnh hỗ trợ Lý Quần Phi. Cô ấy từng tiếp xúc với quá nhiều người, nhiều lúc nhìn người chỉ dựa vào cảm giác về những sự khác biệt rất nhỏ. Những khác biệt đó liên quan đến xuất thân, sự giáo dục, ngành nghề và chức vị.
Ở Diêu Viễn rất ít thấy sự cứng nhắc, câu nệ rập khuôn thường thấy của dân kỹ thuật. Đường nét khuôn mặt cô mềm mại trôi chảy, vầng trán đầy đặn, vẻ đẹp linh động, trí thức nhưng đâu đó có chút lém lỉnh, giảo hoạt. Trong lời nói và thần thái tự nhiên toát lên vẻ rạng rỡ, mỗi cái liếc mắt đều hiện rõ sự quyến rũ, khí chất lại vô cùng điềm đạm, ôn hòa.
Những người như vậy trong công việc thường rất quyết đoán, lý trí và tài năng.
"Nhìn rất Cool, không ngờ cậu thích kiểu như vậy." Thương Ái Di liếc nhìn Thương Kha, ném cho anh một nụ cười ẩn ý rõ rệt.
"Thế em nên thích kiểu thế nào?" Thương Kha hỏi lại.
"Minh tinh, người mẫu chứ sao. Kiểu "Thiếu gia Thương Kha của An Ảnh đưa năm người đẹp xuất hiện tại Lễ hội âm nhạc Strawberry", hay "Thiếu gia An Ảnh chơi đùa nữ minh tinh, phí chia tay trên trời" chẳng hạn."
"Em không có sở thích đó."
"Dẫn cô ấy đến dự đám cưới đi, chị khá thích cô ấy đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!