Chương 17: (Vô Đề)

Hai người khách sáo chào tạm biệt Trần Lôi Minh. Trần Lôi Minh tiễn xuống tận dưới lầu, chú Trần đã đợi sẵn. Xe lăn bánh hướng về trung tâm thành phố Nam Giang, tối nay còn có một hội nghị giao lưu đầu tư thiết bị y tế do Ban quản lý Khu công nghệ Nano tổ chức.

Theo thông lệ, trên đường đi họ sẽ rà soát lại các dự án đã khảo sát, nhưng hôm nay cả chặng đường lại chìm trong im lặng, chẳng ai mở lời.

Diệp Đạo Sinh đang cai thuốc lá, trên tay cứ xoay xoay hộp kẹo cao su không ngừng, xoay đến mức Thương Kha chóng cả mặt. Hai người đã quá hiểu nhau, hiểu đến mức không cần mở miệng cũng biết đối phương đang nghĩ gì. Khi xe tiến vào Khu công nghệ Nano, Thương Kha day day ấn đường chuẩn bị xuống xe, còn Diệp Đạo Sinh thì ấp úng định nói lại thôi.

Thương Kha liếc xéo anh ấy một cái, cổ tay khẽ nhấc lên giật lấy hộp kẹo cao su ném vào hộc để đồ rồi đưa ra kết luận.

"Đừng có nói với tao tiền vào nhanh ra nhanh cũng là tiền. Ưu và nhược điểm của dự án này đã quá rõ ràng, nếu mày muốn tiếp tục theo đuổi thì tao không phản đối. Nhưng nhu cầu vốn của ông ta sẽ không nhỏ đâu, đừng có vượt quá hạn mức."

"Nhất ngôn cửu đỉnh." Diệp Đạo Sinh chốt hạ.

Diệp Đạo Sinh cảm thấy Thương Kha không phải là dân tài chính điển hình. Dù đã nếm trải cảm giác kiếm tiền nhanh của tư bản tài chính, anh vẫn có thể kiên định, chắc chắn đi tìm những dự án thực nghiệp có đổi mới kỹ thuật để phát triển dài hạn.

Thương Kha vừa có cái vốn và sự kiên trì để từ chối kiếm tiền xổi, lại vừa có sự khôn khéo và năng lực để duy trì lợi nhuận liên tục cho Quỹ đầu tư Thâm Nhuệ. Sự không phản đối và hạn mức mà anh đưa ra chính là điểm cân bằng vi diệu giữa hai thái cực đó. Vừa thuần túy lại vừa phức tạp, sự mâu thuẫn này chính là nét đặc trưng riêng biệt của Thương Kha.

Dự án này sau đó đàm phán không thành. Doanh thu năm trăm triệu, cần dòng tiền lưu chuyển lên tới tám trăm triệu, đòn bẩy bị kéo lên cực đại. Nhu cầu vốn vượt xa hạn mức đầu tư đơn lẻ của Thâm Nhuệ. Diệp Đạo Sinh cạn lời, Thương Kha tuy không phản đối nhưng cái hạn mức kia sờ sờ ra đó như một chướng ngại vật. Tiền ít thì việc không thành, loại dự án này cần dòng vốn lớn luân chuyển cực nhanh.

Diệp Đạo Sinh không tin vào chuyện xúi quẩy, cộng thêm việc muốn giữ mặt mũi cho Chủ nhiệm Vương, anh ấy đứng ra làm cầu nối. Có một công ty niêm yết chuyên sản xuất sản phẩm hợp kim nhôm – magie muốn tận dụng tài nguyên khách hàng của doanh nghiệp này, đồng thời cũng nhắm trúng điểm tăng trưởng doanh thu của họ.

Trần Lôi Minh không xoay xở nổi dự án có quy mô vốn lớn đến thế, hai bên nhanh chóng bắt nhịp, tiến hành thâu tóm thần tốc. Giá mua lại được chốt ở mức tám trăm triệu, sáu trăm triệu bằng cổ phiếu, hai trăm triệu tiền mặt, tiền trao cháo múc là sáu trăm triệu cổ phiếu được giải ngân dần trong ba năm, kèm theo việc ký kết thỏa thuận VAM.

Đến năm thứ hai, chính sách chuỗi cung ứng của SOLA điều chỉnh sâu hơn, các khoản chi tiêu cho tài sản cố định bị hoãn lại, doanh thu của Công nghệ Thịnh Vũ giảm một nửa. Trần Lôi Minh yêu cầu hoãn thực thi thỏa thuận VAM, nhưng phía công ty niêm yết không đồng ý.

Thỏa thuận VAM mắt thấy sắp thất bại. Một khi thất bại sẽ không nhận được sáu trăm triệu cổ phiếu, trong khi hai trăm triệu tiền mặt đã dùng để đóng thuế cho số cổ phiếu kia rồi. Trong tay hoàn toàn sạch túi, chẳng khác nào nhọc công vô ích làm may áo cưới cho người khác.

Trần Lôi Minh là dân làm thực nghiệp, căn bản không hiểu cách chơi của tư bản mà đã vội nhảy vào cuộc chơi. Nhập cuộc rồi mà không phá được cục diện, chó cùng rứt giậu đành phải làm liều. Ông ta lén tuồn một số dự án sinh lời của Thịnh Vũ ra ngoài cho em vợ làm, phía chuỗi cung ứng cũng bắt đầu ăn chênh lệch để vơ vét tiền. Công ty niêm yết phát hiện ra điều mờ ám, lập tức cử người xuống thu hồi quyền lực và giám sát chặt chẽ.

Hai bên xích mích đến mức khó coi, đều chạy đến than vãn với Diệp Đạo Sinh, lời ra tiếng vào đều bảo là vì tin tưởng anh ấy nên mới hợp tác.

Diệp Đạo Sinh đúng kiểu không ăn được miếng thịt dê nào mà còn rước một thân mùi gây, tức đến mức chửi ổng lên: "Mẹ kiếp, không chơi được thì đừng có chơi! Nhìn thì ra dáng người đấy mà toàn làm mấy trò trộm gà bắt chó. Đấu đá ngầm thì thôi đi, cứ phải lật tung lên mặt bàn mới chịu. Lúc anh tình tôi nguyện thì không nói, giờ làm như tao ép mua ép bán không bằng, đã thế còn gắp lửa bỏ tay người, đưa tao lên vỉ nướng. Bộ tao cần xem mặt mũi của mấy người đó chắc?

Nếu không phải nể mặt Chủ nhiệm Vương thì tao coi mấy người đó là cái thá gì chứ?"

Thương Kha nghe anh ấy phàn nàn một hồi đau cả tai, kiên nhẫn đáp: "Nghe ra rồi, mặt mũi của Chủ nhiệm Vương cần mày cho, không cho không được."

Diệp Đạo Sinh nói: "Mày đừng có nói thế, nếu không phải Chủ nhiệm Vương giới thiệu Trần Lôi Minh thì chúng ta chạy đến Nam Giang làm gì? Cũng vì dự án đó không thành nên tao mới phải đứng ra làm cầu nối, cốt để có cái mà ăn nói với Chủ nhiệm Vương chứ."

"Mày tưởng Chủ nhiệm Vương muốn chúng ta đầu tư vào dự án đó thật à? Ông ấy thấy chướng mắt thì có. Chủ nhiệm Vương đang chủ trì việc đưa Khu tài chính thuộc Khu căn cứ trình diễn đổi mới sáng tạo song phương cấp tỉnh về Khu công nghiệp công nghệ cao Nam Giang. Mượn cơ hội dự án này để khảo sát lẫn nhau, lót đường cho Khu tài chính thôi."

"Sao mày không nói sớm? Để bọn họ nói bóng nói gió với tao mãi. Mà chúng ta định đến Nam Giang thật à?"

"Thì không phải do mày muốn nể mặt Chủ nhiệm Vương sao?"

"Cái đó khác nhau chứ. Nhưng mà chuyển đến Nam Giang cũng tốt, mùa thu ăn cua, mùa đông ăn thịt dê. Bao giờ mày về?" Diệp Đạo Sinh là người có tâm hồn ăn uống, Nam Giang cách Thượng Hải hai giờ xe chạy.

"Ngày kia tao bay San Francisco, đi khoảng một hai tuần."

"Phía Nam Giang tao thấy có thể cân nhắc đấy. Bên đó nhiều dự án sản xuất thông minh và y sinh, chúng ta mở một chi nhánh ở đó, ở gần nước thì được trăng trước, dễ nắm bắt cơ hội hơn."

"Được, tao sẽ suy nghĩ."

Hai người cúp máy. Thương Kha tháo tai nghe nhét vào hộp, đặt hộp lên bảng điều khiển trung tâm, nới lỏng cà vạt, cởi áo vest ném sang ghế phụ, khóa xe rồi đi bộ về hướng Barolo.

Vốn dĩ anh không định ra ngoài chơi vì tối nay còn mấy cuộc họp qua video. Nhưng nhận được tin nhắn trêu chọc của Trình Thế An, anh bỗng nảy sinh chút tâm tư muốn đùa dai hiếm thấy, bèn đẩy lịch họp lên sớm hơn. Đến phút chót lại nhận cuộc gọi của Diệp Đạo Sinh nên mới trễ nải đến giờ này.

Đến Barolo, bước lên tầng hai, ánh mắt anh quét một vòng. Diêu Viễn đang ngồi ở ghế sofa trong góc, không biết đã uống bao nhiêu rượu mà gò má ửng hồng, ánh mắt mơ màng mất tiêu cự, trong đáy mắt như có nước gợn sóng. Cả người cô lọt thỏm trong ghế sofa, trông khác hẳn vẻ thường ngày, đang chống cằm mỉm cười nói chuyện với Lão Vương.

Thương Kha bước tới. Diêu Viễn ngồi ghế sofa đơn, bên tay phải là Lão Vương cũng ngồi ghế đơn, bên trái không có chỗ ngồi. Thương Kha liếc nhìn chiếc ghế sofa trống phía xéo đối diện Diêu Viễn, nhưng lại đi thẳng đến trước mặt Lão Vương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!