Không hiểu sao chuyện này lại khiến Diêu Viễn liên tưởng đến mối quan hệ với Trần Nhược Hư, trong phút chốc cô hơi thất thần.
Khi mới bắt đầu hợp tác với Trần Nhược Hư, Diêu Viễn mới hai mươi ba tuổi, đang là nghiên cứu sinh năm nhất. Lúc đó Trần Nhược Hư đã là tinh anh trong ngành, một nhân vật có máu mặt luôn giữ kẽ để duy trì uy quyền, nên mối liên hệ giữa hai người không mấy khăng khít.
Chỉ khi Diêu Viễn gặp khó khăn, Trần Nhược Hư mới đứng ra chỉ điểm đôi chút mấu chốt với tư cách là đàn anh đi trước. Trong giai đoạn đầu thành lập Công nghệ Ba Quang, hai bên ít giao lưu nhưng hợp tác khá suôn sẻ.
Mâu thuẫn lớn đầu tiên nảy sinh vào năm thứ hai Ba Quang chuyển đến Nam Giang. Trần Nhược Hư yêu cầu Ba Quang làm thiết bị lắp ráp sản xuất cho Mỹ Khoa Hưng Viễn. Diêu Viễn đã đến đó vài lần, Mỹ Khoa Hưng Viễn có công ty thiết bị công nghiệp riêng, thiết bị lắp ráp họ làm xét theo con mắt chuyên môn thì thực ra cũng khá ổn.
Rào cản kỹ thuật của thiết bị lắp ráp sản xuất cho Mỹ Khoa Hưng Viễn không cao. Công ty A làm được, công ty B cũng làm được, vấn đề là xem ai có quan hệ mật thiết với Mỹ Khoa Hưng Viễn hơn, ai hiểu rõ quy trình công nghệ hơn. Đây thuộc loại nghiệp vụ dựa vào quan hệ.
Mỗi lần Diêu Viễn đến đó là một lần bị chơi khăm. Rõ ràng đã xin cấp quyền vào nhà máy nhưng đến cổng lại bị báo là không có, xe đỗ trong bãi thì bị rải đinh, tài liệu yêu cầu được cung cấp thì toàn là dữ liệu quá hạn.
Diêu Viễn thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Cuộc đấu đá quyền lực nội bộ ở Mỹ Khoa Hưng Viễn quá phức tạp, những thủ đoạn hạ lưu kiểu côn đồ chợ búa gây ra lãng phí và nội hao khổng lồ, hoàn toàn không có lợi cho sự phát triển của Ba Quang. Đi vài lần rồi cô cũng không đến nữa. Trần Nhược Hư không nói gì cả nhưng mối quan hệ giữa họ bỗng trở nên lạnh nhạt, sau đó hai người có một khoảng thời gian dài không liên lạc.
Mãi đến khi Trần Nhược Hư đích thân sang Mỹ nhận nghiệp vụ tùy chỉnh của SOLA mang về Ba Quang, thành lập đội ngũ dự án và kinh doanh hoàn toàn mới để vận hành dự án. Dự án bế tắc, áp lực đè nặng, Diêu Viễn phải ra hiện trường chữa cháy suốt ba tháng, còn Trần Nhược Hư tiếp quản toàn bộ Ba Quang. Tính kỹ ra thì họ đã hợp tác được sáu năm rồi.
Đoàn du lịch đã đi xa, Diêu Viễn mới hoàn hồn lại. Thương Kha vẫn đứng yên lặng bên cạnh, không hề làm phiền cô.
Diêu Viễn mở lời phá vỡ sự im lặng, nhưng lại nói về một chuyện chẳng liên quan: "Oedipus có cơ hội thay đổi vận mệnh không?"
Thương Kha đáp: "Nếu thay đổi được vận mệnh thì nhân vật như vậy đã chẳng tồn tại. Không có kết thúc bi kịch thì khó tránh khỏi những vết nhơ của sự hèn mọn. Chính sự phản bội và phán quyết vô tình của số phận mới kiến tạo nên hình tượng nhân vật bi tráng vĩ đại đến thế."
"Vĩ đại, quang vinh và chính nghĩa thế ư?" Diêu Viễn liếc xéo anh một cái.
"Thế thì đừng tự làm khó mình quá, làm ngụy quân tử chi bằng cứ làm chân tiểu nhân cho sướng."
Câu trả lời của Thương Kha dường như cũng chẳng liên quan gì, nhưng kỳ lạ thay lại xoa dịu được nỗi sợ hãi và lo âu trong lòng Diêu Viễn.
Người đàn ông trước mắt này trông chẳng có vẻ gì là vướng mắc vào những xung đột hay phức cảm Oedipus cả. Ở bất kỳ hoàn cảnh nào anh cũng toát lên sự tự tại, tùy hứng. Diêu Viễn bất giác nảy sinh chút ghen tị, mà hễ ghen tị là hành động lại có phần lệch lạc.
"Phiền não của nhà tư bản chắc là tiền kiếm mãi mà không bao giờ đủ nhỉ?"
Tâm tư nhỏ nhặt của Diêu Viễn rất thẳng thắn, không hề che giấu, chẳng những không đáng ghét mà còn có chút đáng yêu. Thương Kha buồn cười, anh không trả lời, và cũng không cần phải trả lời.
Với Thương Kha, kiếm tiền chắc chắn không phải là việc quan trọng nhất. Tiền không thể biến thành những thứ hữu dụng thì thực chất cũng chỉ là một đống giấy lộn, một con số mà thôi.
Nếu coi kiếm tiền là một trò chơi thì ngay từ khi xuất phát Thương Kha đã là người chơi hệ nạp tiền. Niềm vui khi chơi game đến từ cảm giác thành tựu và thỏa mãn khi hoàn thành mục tiêu trong quá trình cạnh tranh đấu trí. Niềm vui ấy vẫn mang tính chất dopamine: ngắn ngủi và bốc đồng, qua rồi chỉ còn lại sự trống rỗng.
Mỗi người đều có những khốn cảnh của riêng mình.
Vừa nói chuyện họ vừa đi đến khu trưng bày tượng điêu khắc theo phong cách khỏa thân, tượng đá hai nam, tượng Quan Chấp chính, tượng mỹ thiếu niên. Bức tượng Quan Chấp chính đẹp sánh ngang với tượng David, đường nét ngũ quan anh tuấn sâu thẳm, vóc dáng cao lớn cường tráng, chiếc cổ thon dài hơi ngẩng cao, tứ chi bị gãy càng làm tăng thêm vẻ hoang dã và bí ẩn.
Ánh mắt Diêu Viễn trượt dọc theo cơ lưng, cơ ngực, cơ bắp tay, xuống đến cơ bụng và cơ đùi của bức tượng. Cô vặn nắp chai nước, ngửa cổ uống liền mấy ngụm, chớp chớp mắt. Những lúc thế này lẽ ra phải đi cùng Nhất Nặc mới đúng bài.
Diêu Viễn ngắm nhìn quá mức chăm chú, Thương Kha nhàn nhã trêu chọc: "Đẹp không?"
"Đẹp." Diêu Viễn quay đầu lại, cười rạng rỡ, đôi mắt cong cong như vầng trăng khuyết. Nói xong cô cũng nhìn chằm chằm vào Thương Kha. Thưởng thức cái đẹp, đến gần cái đẹp là bản năng của con người, huống chi người đàn ông này lại có ngoại hình khiến người ta…
Thương Kha nhìn Diêu Viễn. Ngay giây đầu tiên ánh mắt chạm nhau, khóe miệng anh không tự chủ được mà cong lên nhiều hơn, theo phản xạ phải quay đi lảng tránh.
Hai người đến Delphi lúc hơn mười một giờ, mua vé vào bảo tàng dạo một vòng.
"Không có tư bản miễn phí thì có bữa trưa miễn phí." Lời chưa nói hết thì điện thoại trong túi rung lên, Thương Kha móc điện thoại ra: "Xin lỗi, tôi nghe điện thoại chút, lát nữa tìm em sau."
Diêu Viễn nói: "Không sao, lát gặp lại."
Thương Kha bước ra khỏi bảo tàng. Nắng trưa chói chang, anh đi đến dưới bóng hàng cây ô liu rồi gọi lại cho Thương Ái Di.
"Cậu đang ở Athens đúng không? Tiện thể đón Lê Tinh Vũ giúp chị với, chiều nay cô ấy đến."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!