Sau khi đến nơi Diêu Viễn xuống xe, cô đưa mắt nhìn ra xung quanh, khung cảnh hoàn toàn xa lạ, đây không phải sân bay Santorini.
Thương Kha quen cửa quen nẻo, dẫn cô vòng qua một căn biệt thự mái vòm trắng, đi dọc theo con đường nhỏ rợp bóng tuyết tùng hai bên. Qua một khúc cua, phía trước hiện ra một bãi đáp trực thăng nhỏ. Một chiếc trực thăng màu trắng đang đậu sẵn, đứng phía trước là một người đàn ông trung niên mang nét đẹp châu Âu với mái tóc nâu xoăn nhẹ, ngũ quan sâu thẳm, đang mỉm cười đứng thẳng tắp trong bộ đồng phục trắng.
Thương Kha nói: "Chào buổi sáng, Patrick."
Patrick khẽ gật đầu: "Chào buổi sáng, Ke (Kha), có thể cất cánh bất cứ lúc nào."
Nói xong, ông dời mắt qua Diêu Viễn. Cô bước lên trước, chủ động đưa tay ra: "Xin chào, tôi là Yuan (Viễn)."
Patrick lịch thiệp nắm nhẹ tay Diêu Viễn: "Rất vui được gặp cô, Yuan."
Thương Kha nhìn sang ghế phụ lái, ra hiệu cho Diêu Viễn lên đó. Gió từ cánh quạt quay tít mù thổi mạnh khiến Diêu Viễn không mở nổi mắt, tóc tai bay tứ tung. Thương Kha đưa tay ra một cách tự nhiên, Diêu Viễn cũng đưa tay mình cho anh. Lòng bàn tay anh khô ráo, ấm áp, đỡ lấy tay cô vững vàng, giúp cô nheo mắt bước lên.
Patrick đưa bộ thiết bị bay cho Diêu Viễn, nhẹ nhàng hướng dẫn cô cách đeo tai nghe rồi giúp cô thắt dây an toàn, Thương Kha vòng qua phía bên kia ngồi vào ghế lái.
Patrick lùi lại vài bước, vẫy tay với họ: "Chúc hai người có chuyến đi vui vẻ."
Thương Kha đáp: "Cảm ơn, tạm biệt."
Diêu Viễn cũng vẫy tay chào ông rồi quay đầu lại hỏi: "Patrick là phi công ư? Sao anh không để Patrick lái?"
Thương Kha liếc xéo cô một cái: "Câu trả lời không phải quá rõ ràng rồi sao? Vì tôi biết lái."
Diêu Viễn: "…"
Diêu Viễn bấu chặt lấy dây an toàn, nét mặt căng thẳng không nói lời nào. Khóe mắt cô liếc nhìn Thương Kha, áo phông, quần thể thao, đến một chiếc áo khoác bay chuyên dụng cũng không có. So với bộ đồng phục phi công chuyên nghiệp, động tác thành thục và phong thái phục vụ quý ông của Patrick, thì Thương Kha quá tùy tiện. Người đàn ông này lái xe ô tô đã khá hoang dã rồi, không biết lái trực thăng thì sẽ thế nào đây.
"Cũng đâu cần phải…" Thương Kha khựng lại một chút rồi nói: "bày ra biểu cảm như sắp hy sinh vì nghĩa lớn thế đâu."
Diêu Viễn hỏi: "Anh… có bằng lái không đấy?"
Có trời làm chứng, không phải là cô không tin tưởng, cô chỉ đang cố tìm chuyện để nói hòng xua tan sự căng thẳng mà thôi.
Thương Kha cầm tai nghe đeo lên, thắt dây an toàn, kiểm tra các thông số trên bảng điều khiển: "Mở hộp chứa đồ bên tay phải em ra."
Diêu Viễn vươn tay mở hộp, bên trong có một cuốn sổ màu đen, bên trên ghi dòng chữ Giấy phép lái máy bay dân dụng. Diêu Viễn lấy ra lật xem, trang bên trong ghi tên: Thương Kha, ngày sinh: 17/10/1988.
Diêu Viễn vẫn thận trọng, dù sao bây giờ đang ở Hy Lạp: "Bằng lái trong nước có dùng được quốc tế không?"
Thương Kha giải thích: "Các quốc gia gia nhập ICAO đều dùng chung được, thủ tục đăng ký không phức tạp lắm. Tôi lấy bằng thương mại ở San Francisco, sau đó xin chuyển đổi sang bằng trong nước."
Diêu Viễn hỏi tiếp: "Sân bay San Jose có công ty máy bay tư nhân để thi bằng lái sao?"
Thương Kha đáp: "Công ty Net Jets cung cấp dịch vụ bao máy bay tư nhân tại sân bay San Jose, nhưng không tổ chức thi bằng lái. Sân bay Palo Alto thì có, em đến đó bao giờ chưa?"
Vừa nói, Thương Kha vừa vươn tay giúp cô vặn chặt chốt điều chỉnh tai nghe cho vừa vặn, sau đó lấy ra hai chiếc kính râm, đưa một cái cho cô. Diêu Viễn nhận lấy, là kính LED của Balenciaga, dòng chữ Balenciaga trên gọng kính có thể đổi màu.
"Tôi chưa đến sân bay Palo Alto bao giờ." Nói đến đây, Diêu Viễn dừng lại một chút. Đại học Stanford nằm ở Palo Alto, cộng thêm khẩu âm California đặc trưng của anh, cô đưa ra một suy luận và liên tưởng hợp lý: "Anh học đại học ở Stanford à?"
Thương Kha gật đầu: "Em sang bên đó làm việc sao?"
Diêu Viễn đáp: "Thỉnh thoảng."
Những lần đi công tác, nếu không mua được vé máy bay từ Thượng Hải bay thẳng đến San Francisco, Diêu Viễn sẽ mua vé đến sân bay San Jose. Sân bay San Jose tuy nhỏ nhưng rất thuận tiện, thường xuyên bắt gặp máy bay tư nhân ở đó.
Trụ sở chính của SOLA nằm ở Thung lũng Silicon. Khi Công nghệ Ba Quang tham gia vào chuỗi cung ứng của SOLA để thực hiện dự án tùy chỉnh, dự án X1y khởi động và bước vào giai đoạn thảo luận nhu cầu, thiết kế phương án. Diêu Viễn đã dẫn đội ngũ của mình cắm chốt tại văn phòng đại diện ở Thung lũng Silicon, ban ngày họp hành, ban đêm sửa phương án.
Đến cuối tuần rảnh rỗi hơn một chút, cô lại dẫn cả nhóm đi thăm cầu Cổng Vàng, Đại học Stanford, Google và Facebook. Cô từng phải trả phí đỗ xe đắt nhất lịch sử là 36 đô la tại Bến Ngư Phủ, và từng đứng trên tháp Hoover ngắm toàn cảnh Stanford.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!