Chương 11: (Vô Đề)

Ban nhạc "Kim Khúc Võ Hiệp" đã đổi bài, giờ là bài Khoan Thứ.

Chàng bảo vệ thiếp, thiếp chúc phúc chàng.

Chàng là anh hùng hảo hán, cần có hoài bão.

Nhưng chàng nợ thiếp hạnh phúc, lấy gì để bù đắp, lẽ nào yêu còn khó thứ tha hơn hận…

Diêu Viễn rất thích Thiên Long Bát Bộ, trong đó có vô số nhân vật và khoảnh khắc ấn tượng sâu sắc.

Đó là cảnh Kiều Phong đại chiến quần hùng tại Tụ Hiền Trang, nâng chén rượu tuyệt giao với các anh hùng thiên hạ. Chàng nói: "Các vị anh hùng tại đây, phần lớn là bạn cũ của Kiều Phong ngày trước, hôm nay đã có ý nghi ngờ thì chúng ta uống chén rượu này để tuyệt giao. Vị bằng hữu nào muốn giết Kiều mỗ thì hãy đến đối ẩm một bát, từ nay về sau, giao tình ngày cũ xóa bỏ sạch trơn. Ta giết người không phải vong ân, người giết ta cũng không tính là bội nghĩa.

Anh hùng thiên hạ cùng làm chứng."

Đó là cảnh Kiều Phong quyết đấu với Huyền Nan, tung chiêu "Xung trận trảm tướng" trong Thái Tổ Trường Quyền. Tư thế vừa tiêu sái đại lượng đến cùng cực, kình lực lại cương trong có nhu, nhu trong có cương, bộc lộ cảnh giới quyền thuật hoàn mỹ mà mọi cao thủ võ lâm dành cả đời mong mỏi đạt được. Chàng dùng tấm lòng chân thành của Thái Tổ Trường Quyền để đối lại Thái Tổ Trường Quyền của Huyền Nan.

Hào khí can vân, nghĩa bạc vân thiên, quang minh lỗi lạc. Đại anh hùng phải là như thế.

Thương Kha chủ động khơi chuyện: "Em có ấn tượng sâu sắc với khoảnh khắc nào trong tiểu thuyết Kim Dung không?"

"Ta là Kiều Phong muốn đi, ai trong các ngươi có thể cản nổi." Nói xong câu ấy, Diêu Viễn mỉm cười, trong mắt lấp lánh ánh sáng: "Còn anh?"

Thương Kha dựa lưng vào lan can, ngửa đầu ra sau, dáng vẻ thả lỏng nhẹ nhàng, ánh mắt trầm lắng nhìn về một nơi vô định: "Ta đường đường là một đấng nam nhi đại trượng phu, hà tất phải sống gửi nhờ dưới mái hiên nhà người, nhìn sắc mặt người khác mà sống."

Đó là lúc Trương Quân Bảo trốn khỏi Thiếu Lâm Tự, trời đất bao la lại chẳng có chốn dung thân. Quách Tương bảo Trương Quân Bảo đến Tương Dương tìm Hoàng Dung và Quách Tĩnh. Trên đường đi qua địa phận Hồ Bắc, chàng tình cờ gặp một đôi vợ chồng trẻ cãi nhau đòi ra riêng lập nghiệp, không muốn dựa dẫm vào người khác. Từng câu từng chữ đánh trúng vào tâm can Trương Quân Bảo, khiến chàng quay trở lại núi Võ Đang, nghiên cứu Cửu Dương Chân Kinh, từ đó tạo nên một bậc đại tông sư thừa tiền khải hậu, kế vãng khai lai.

Bài hát kết thúc, chương trình cũng hạ màn, mọi người quyết định giải tán.

Trên du thuyền có hai phòng ngủ, một phòng cho bố mẹ Thương Kha, một phòng của Thương Tuấn, em trai Thương Kha. Thương Tuấn sau khi tốt nghiệp đại học đã vào quân đội nên không chuẩn bị phòng riêng nữa. Tuy nhiên, hôm nay Thương Kha cũng không định ngủ lại đây, anh cùng mọi người đi ra ngoài.

Trình Thế An cũng lái xe đến, thấy Thương Kha đi ra ngoài, anh ấy bước tới sóng vai cùng: "Hôm nay về nhà ngủ à?"

Thương Kha gật đầu hỏi lại: "Mày có muốn ngủ lại đây không?"

Phòng của Thương Kha thì Trình Thế An quen như nhà mình rồi, quần áo thay giặt cứ bảo nhân viên mang tới là được. Trình Thế An ngẫm nghĩ một chút rồi đồng ý, ném chìa khóa xe cho Lão Vương.

Một nhóm người đi về phía bãi đỗ xe, nhóm khác sống gần đó thì đi bộ về. Thi Nhất Nặc và Diêu Viễn đi theo Tiêu Dương, Thương Kha đi ngay phía sau Diêu Viễn không xa.

Thi Nhất Nặc bảo Tiêu Dương đưa Diêu Viễn về khách sạn ở Oia trước. Thương Kha lên tiếng nói anh tiện đường, có thể cho Diêu Viễn đi nhờ. Nhất Nặc và Diêu Viễn nhìn nhau, ba giây sau Nhất Nặc ném cho cô bạn một ánh mắt kiểu "tao hiểu rồi" rồi chuồn lẹ.

Diêu Viễn đi theo Thương Kha. Anh đến muộn nên đỗ xe tít phía xa, bãi đỗ xe lúc này cũng đã vãn đi hơn nửa. Ánh đèn đường từ các hướng khác nhau chiếu xuống, bóng của hai người thi thoảng lại giao nhau, hòa làm một rồi lại tách ra. Nghe thấy tiếng mở khóa xe, Diêu Viễn nhìn theo, đó là một chiếc siêu xe màu đen, gầm thấp, đường nét thân xe mượt mà, sắc sảo.

Thương Kha mở cửa ghế phụ, Diêu Viễn nói cảm ơn rồi ngồi vào. Vừa đóng cửa, cô lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc, thoang thoảng hương gỗ lạnh, khiến cô không kìm được hít sâu một hơi.

Cô lấy điện thoại mở phần mềm chat nội bộ để xử lý tin nhắn. Luật sư Ngô để lại lời nhắn báo rằng bài viết trên diễn đàn trường đã bị xóa, đối phương cũng đã công khai xin lỗi, nên phía chúng ta chưa phát thêm thông cáo công khai nào.

Diêu Viễn nhắn vào nhóm chat ba người: [Tại sao không phát thông cáo công khai?]

Trong lúc chờ luật sư Ngô trả lời, cô thuận tay mở Weibo tìm kiếm từ khóa. Rất nhanh, một loạt thông tin liên quan hiện ra. Bài viết về Trần Nhược Hư và Diêu Viễn đã bị tuồn sang Weibo. Tuy tên tuổi dùng biệt danh, ảnh chụp cũng đã che mờ, nhưng cư dân mạng nhanh chóng tìm ra thông tin của người trong cuộc.

Diêu Viễn mở phần bình luận. Từ lúc có người tung tin Trần Nhược Hư đã có vợ chưa cưới, dư luận dần đổi chiều theo hướng tiêu cực, biến thành câu chuyện "bé ba tâm cơ" chen chân chiếm chỗ.

Daytodaytime: [Định mệnh sắp đặt, chung khung hình đẹp xuất sắc, cặp đôi này tôi chèo thuyền bất chấp.]

Lý Ký: [Kiểu phụ nữ sống sót cuối cùng trong cuộc chiến hậu cung ba nghìn giai lệ đây mà.]

Seven_shi: [Thời đại học Diêu Viễn đã nổi tiếng rồi, từng giành giải Nhất cuộc thi quốc tế ASC, lại là học trò cưng của Giáo sư Hầu, chuyên gia xử lý ảnh kỹ thuật số đấy. Cái này gọi là cường cường liên hợp, mười năm gắn bó, vừa là bạn học vừa cùng ngành, rõ ràng là chuyện tình thần tiên.]

Xin Gọi Tôi Là Đổng Tiểu Thư: [Trần Nhược Hư có bạn gái từ hồi đại học, học Thạc sĩ thì đính hôn rồi. Nếu chuyện này là thật thì Diêu Viễn là bé ba chen chân, giờ định công khai danh phận để lên chính thất à? Hèn chi Trần Nhược Hư đầu tư cho Công nghệ Ba Quang của Diêu Viễn.]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!