Cách mở chiếc hộp này rất đặc biệt. Phải tìm thấy cái núm xoay ở bên cạnh, xoay ngẫu nhiên vài vòng cho đến khi nghe tiếng "tạch" khẽ vang lên thì nắp hộp mới mở ra. Bên trong là một sợi dây chuyền kim cương nạm vòng quanh, những viên kim cương tròn cỡ lớn được sắp xếp theo thứ tự từ nhỏ đến lớn. Khi xoay nhẹ, những tia lửa lấp lánh như dải ngân hà rực rỡ hiện ra, vô cùng đẹp mắt.
Diêu Viễn hỏi: "Căn hộ của anh có két sắt không?"
Những dịp cần dùng đến sợi dây chuyền như thế này đối với Diêu Viễn là không nhiều. Cô không có thói quen mua sắm hay sử dụng hàng phẩm xa xỉ và trang sức quý giá, cũng không nghiên cứu sâu về giá trị thương mại của loại dây chuyền kim cương này, nhưng cô vẫn hiểu rõ cơ bản rằng nó chắc chắn không hề rẻ.
Thương Kha đáp: "Không có, để anh đeo cho em."
Thương Kha lấy sợi dây chuyền ra khỏi hộp, đứng sau lưng Diêu Viễn đeo cho cô. Chiều dài sợi dây vừa vặn chạm đến xương quai xanh. Diêu Viễn hỏi: "Đẹp không anh?"
Thương Kha dắt Diêu Viễn đến trước chiếc gương lớn trong phòng thay đồ. Dưới ánh đèn rọi hai bên, sợi dây chuyền trên cổ cô lấp lánh như một dải sao trời đang chuyển động, cực kỳ ăn nhập với chiếc váy liền thân trơn màu của Diêu Viễn, chiều dài rất vừa vặn, trông sang trọng nhưng không quá phô trương.
Diêu Viễn nghĩ đến mấy bộ đồ leo núi mình mua cho Thương Kha, chợt thấy hơi buồn cười: "Em có mua cho anh mấy bộ đồ leo núi, anh có muốn thử không?"
Thương Kha nhìn Diêu Viễn qua gương, từ phía sau vòng tay ôm lấy cô, cúi người áp sát vào mặt cô: "Lát nữa hãy xem."
Bàn tay Thương Kha đặt bên eo Diêu Viễn khẽ v**t v* làn da nơi ấy, một động tác đầy tính ám muội. Hơi thở ấm nóng của anh phả bên tai cô rồi chậm rãi di chuyển xuống cổ.
Diêu Viễn tựa vào lòng Thương Kha, lắng nghe nhịp tim mỗi lúc một nhanh của anh. Cô ngước nhìn sống mũi và bờ môi của người đàn ông trong gương, khẽ hỏi: "Anh có yêu em không?"
Thương Kha vừa hôn lên tai Diêu Viễn vừa đáp lại: "Anh yêu em."
Diêu Viễn nhìn anh qua gương, đưa một bàn tay lên v**t v* gương mặt anh, khẽ nghiêng đầu và ngước mắt. Ngay giây tiếp theo, cô đã bị anh xoay người lại, bế bổng lên để cô dựa hẳn vào người mình. Trong tầm mắt cô, chiếc gương phản chiếu trọn vẹn cảnh tượng cô bị anh ghì chặt để trao nụ hôn sâu. Đầu lưỡi quấn quýt, mềm mại đến lạ kỳ, sự giao hòa ướt át đầy tình tứ khiến nụ hôn trở nên vô cùng nồng cháy.
Tay Thương Kha nắm lấy cổ chân cô, những ngón tay m*n tr*n dần lên phía trên. Diêu Viễn khẽ th* d*c, đuôi mắt ửng hồng, một lớp nước mỏng phủ lên đôi đồng tử, hàng mi run rẩy. Ánh mắt cô chẳng biết đặt vào đâu, tay nắm chặt lấy áo Thương Kha, có chút thẹn thùng chưa thực sự thả lỏng.
Thương Kha nói: "Phản ứng của em hôm nay… rất đặc biệt."
Diêu Viễn cắn môi, khẽ r*n r* nhỏ nhẹ: "Có cảm giác mới mẻ, lại có chút căng thẳng." Cô không dám nhìn nhiều vào gương để thấy cách Thương Kha đang hôn và âu yếm mình.
Thương Kha vùi lên người Diêu Viễn cười trầm đục. Hơn nửa năm không gặp, anh hận không thể ăn tươi nuốt sống cô. Suốt cả quá trình anh đều rất cuồng nhiệt, hôn từ phòng thay đồ vào tận đến giường, cơ thể quấn quýt lấy nhau, nóng bỏng như thiêu như đốt.
Xong việc, Diêu Viễn đến một ngón tay cũng chẳng buồn động đậy, cả người như muốn rã rời. Cô ôm chặt lấy chăn, nhất quyết không chịu đi tắm. Thương Kha v**t v* lưng cô, hỏi: "Đồ chơi của em đâu rồi?"
Diêu Viễn chịu thua, vùi mặt vào chăn cười: "Em muốn đi tắm."
Thương Kha xả nước trong phòng tắm rồi bế cô vào, kết quả lại khiến nước văng tung tóe khắp nơi. Diêu Viễn dùng chất giọng mềm yếu khẽ khàng xin tha, mãi mới được chợp mắt một lúc.
Đến nửa đêm, cô lại bị những nụ hôn làm cho tỉnh giấc trong cơn mơ màng. Thương Kha nửa đè lên người cô, Diêu Viễn thốt lên: "Anh còn thế nữa là em báo cảnh sát đấy."
Thương Kha đáp: "Ồ." Anh đành định rời khỏi người Diêu Viễn, nhưng lại chẳng đi được vì chân cô đã quấn lấy anh, hiện tại người phụ nữ này chẳng mặc gì trên người cả.
Anh đưa tay chạm nhẹ một cái, thế là chẳng cần đến khúc dạo đầu nữa. Thương Kha ôm Diêu Viễn từ phía sau, Diêu Viễn cấu anh một cái để cảnh cáo: "Lần cuối đấy nhé."
Thương Kha mặc cả: "Chúng ta ra ghế bành đi."
Ở trên chiếc ghế bành, cô ngồi trên người Thương Kha, anh ôm lấy cô từ phía sau. Cô chẳng kiên trì được bao lâu, lần nào cũng mềm nhũn và ướt át đến hỗn loạn, mà Thương Kha lại đặc biệt thích điều đó, cảm giác sảng khoái không thôi.
Diêu Viễn ngủ một mạch từ ba giờ sáng đến tận mười giờ rưỡi trưa. Toàn thân cô đau nhức, nhất là phần eo và chân, khiến cô tức đến mức muốn mắng người: "Tối nay chia phòng ngủ đi."
Thương Kha nói: "Không chia được đâu, trừ khi em đồng ý dọn về sống chung."
Diêu Viễn hỏi: "Anh đang đe dọa em hả?"
Giọng Thương Kha chợt mềm mỏng lại: "Anh đang thỉnh cầu em mà, muốn ở bên bạn gái mỗi ngày thì có gì sai đâu."
Trái tim Diêu Viễn bỗng chốc mềm nhũn, bao nhiêu nguyên tắc đều bị vứt lên tận chín tầng mây: "Vậy nếu chúng ta cãi nhau thì sao?"
Thương Kha đáp: "Thì cứ cãi thôi, có gì quan trọng đâu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!